Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341991
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1991 lượt.
i cô nàng đầu óc rấm rít Tiểu Du Thái kia nữa, cô ấy là bạn thân của Lam Sam, có thể sẽ phải dùng đến. Kể cả nếu không được việc gì thì cứ đập cho cô nàng một gậy vào đầu cho choáng váng, cũng không sợ không lôi được sự chú ý của Lam Sam sang phía mình.
- … Được.
PS: Lời tác giả: Có người hỏi tôi có thể viết một câu chuyện riêng về Ngô Văn và Tiểu Du Thái không. Về chuyện này xin trả lời là không. Đầu năm nay đi chỗ nào chẳng thấy Vương gia, tổng giám đốc thì còn không bằng chó, tôi có muốn viết thế nào cũng không có gì mới mẻ cho nên lười không thèm viết. Để anh chàng này đánh xì dầu tạo chút không khí là được rồi, nếu bạn đọc thật sự muốn xem thì tôi sẽ chỉ viết thêm 1 ngoại truyện về họ thôi.
Tối
Lam Sam biết Kiều Phong và Ngô Văn cũng đến cưỡi ngựa, nhưng cô không ngờ nghiễm nhiên Tiểu Du Thía cũng định đi. Lam Sam thấy hơi kỳ lạ:
- Cậu không phải là không thích cưỡi ngựa à, sợ ngồi ê mông ý?
Tiểu Du Thái oán giận nói:
- Chính vì Ngô Văn muốn tớ ê mông nên mới đưa tớ đi cưỡi ngựa.
Cưỡi ngựa vốn là một môn thể thao đốt tiền. Lam Sam vốn cũng rất yêu thích bộ môn cưỡi ngựa, chẳng qua niềm say mê này là do trước đây ông nội cô vốn là người chăn nuôi. Đến khi lên thành phố, cô hoàn toàn không còn khả năng cũng như tiềm lực kinh tế để phát triển sở thích này nữa. Người ta bỏ ra mấy triệu mua một con ngựa, cô nhiều lắm cũng chỉ dám bỏ ra mấy nghìn để mua một bộ trang phục cưỡi ngựa mà thôi.
Hiện tại, trong thành phố tương đối nhiều giống ngựa đắt tiền, hầu hết đều là các giống ngựa đua, một con ngựa tốt còn đắt hơn cả một cái xe oto có thể chạy êm ru nhưng hơi ít tiện nghi. Thế nhưng Lam Sam vốn không tìm hiểu nhiều về các giống ngựa này, từ bé đến lớn cô vốn chỉ biết đến loại giống ngựa bản địa Mông Cổ, cực ít có cơ hội được xem các giống ngựa có huyết thống quý tốc khác.
Tống Tử Thành đưa cô đi xem các loại ngựa trong câu lạc bộ, Lam Sam muốn hoa cả mắt. Chỗ này thức ăn cho ngựa rất tốt nên con ngựa nào thân hình cũng mạnh mẽ, lông trơn mượt, bờm bóng loáng, mười phần tinh lực, cực kỳ cực kỳ đẹp. Trong đó con ngựa đẹp nhất chính là con Tống Tử Thành đang cưỡi, một con ngựa giống Ả Rập. Con ngựa này màu trắng như tuyết, cao hơn các con ngựa khác một chút, đôi mắt to sáng sủa trong sạch trông như một nàng công chúa dịu dàng. Thấy Tống Tử Thành, nó rất hứng khởi, Tống Tử Thành để cho Lam Sam xoa đầu nó, nó cũng không hề né tránh, vô cùng ngoan ngoãn.
- Muốn cưỡi không? – Tống Tử Thành hỏi.
Lam Sam khá xoắn xuýt. Cô đương nhiên là muốn cưỡi rồi nhưng đây là con ngựa của Tống Tử Thành, nếu cô cưỡi nó thì đoán chừng sẽ phải ngồi chung một con ngựa với anh ta. Lam Sam thích cưỡi ngựa một mình hơn.
Ngay sau đó cô cười nói với anh:
- Sếp tổng, cứ chọn đại cho tôi một con là được mà
.
Tống Tử Thành còn có một con ngựa khác nữa. Anh dẫn cô đi xem, đó là một con ngựa đua giống Đan Mạch, màu xám, trên lưng đang thắt yên màu trắng như hoa tuyết, thoạt nhìn trông giống như một cái thảm cực kỳ duyên dáng. Nó thấp hơn con ngựa Ả Rập một chút, rất thích hợp cho nữ giới cưỡi.
Lam Sam thấy cũng không tồi, vừa định nói “Lấy nó đi” , đột nhiên mắt thấy có người dẫn một con ngựa cao lớn đi qua, trông con ngựa đó rất oai phong lẫm liệt nên cô không cố tình nhưng vẫn bị thu hút.
Cô không nhịn được đi ra ngoài xem, vừa đến cửa đã nhận ra người dẫn ngựa kia , cô liền thấy kinh ngạc.
… Đó cư nhiên lại là Kiều Phong.
Sau khi Kiều Phong nhìn thấy Lam Sam, anh hơi sửng sốt:
- Lam Sam, tại sao cô lại ở đây?
Lam Sam nghĩ làm gì có chuyện trùng hợp đến thế này, nếu mà như thế thì nhất định là ông trời đặc biệt kỳ vọng vào mối nhân duyên của cô và Kiều Phong rồi, cho nên mới cứ hết lần này đến lần khác trùng hợp đến vậy. Cô rất hứng chí, đi tới vây quanh xem con ngựa của anh:
- Của anh đây à?
Đó là một con ngựa đen to lớn, dáng tráng kiêt, long bóng loáng khỏe mạnh, toàn thân không một chút pha tạp nào, chỉ có bốn cái móng màu trắng như tuyết.
Kiều Phong gật đầu:
- Đúng vậy.
Lam Sam rất thích giống ngựa oai phong này, gương mặt cô tỏ ra cực kỳ hâm mộ, cực kỳ muốn kiểm tra thêm nhưng lại không dám. Kiều Phong lại nói:
- Tính tình nó cũng không tốt lắm đâu, nhưng cô vẫn có thể cho nó ăn kẹo đấy.
Lam Sam vốn có mang theo kẹo, cô đút cho nó một cái. Nó rất nể mặt mà ăn ngay. Lam Sam nhẹ nhàng vuốt ve long nó, nhìn Kiều Phong, cười như không cười:
- Một dạng với anh.
Kiều Phong cúi đầu cười hì hì. Anh mím môi, tiếu ý nhè nhẹ khá rạng rỡ. Lam Sam nhìn anh, trong đầu lập tức nhớ đến một bài thơ:
Chỉ một cái cúi đầu dịu dàng ấy
Như đóa sen trắng e thẹn trong gió xuân
Cái gì nữa ấy ấy ấy nhỉ! Lam Sam đỡ đầu, không thể nhớ gì thêm!
Tống Tử Thành đứng cách không xa họ. Con ngựa Kiều Phong đang cưỡi chưa chắc Lam Sam đã có thể nhận ra nhưng chỉ cần liếc mắt anh đã nhận ra ngay, đó là con ngựa đua duy nhất ở đây: ngựa thuần chủng. Nếu nói về huyết thống cao quý thì nó chưa