Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341995
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1995 lượt.
không còn dõi về phía cô nhưng tâm trí vẫn đặt ở đó, tai anh vẫn nghe thấy giọng cười khúc khích của cô cùng tiếng meo meo tức giận cảnh cáo của Schorodinger, anh không khỏi buồn cười.
Rất lâu sau này, khi Kiều Phong hồi tưởng lại con đường tình yêu của họ, anh vẫn cảm thấy thật thần kỳ. Tình yêu của họ không quá oanh oanh liệt liệt, cũng không phải loại yêu hận đan xen anh sống tôi chết, họ đến với nhau một cách bình bình đạm đạm như dòng thủy lưu, vừa dịu dàng lại không quá mãnh liệt nhưng vẫn rất sâu sắc. Một tình yêu như vậy có lẽ không quá nổi bật nhưng đối với anh và cô, đó là tốt nhất.
Giao Phong
Sau khi Kiều Phong pha một ấm trà thật ngon, Lam Sam bê một ly trà nho nhỏ lên uống một hụm, sau đó cô mô phỏng biểu tình đang thưởng thức, tổng kết :
- Không ngon bằng một ly kem.
- Trâu nhai mẫu đơn.
- Dù sao uống vào bụng cũng thấy thoải mái.
Ngay lập tức Lam Sam cảm thấy vô cùng kính trọng Tống Tử Thành, đâu phải ông chủ nào cũng đều thân thiết với nhân viên như vậy được chứ.
Giải thích xong, Tống Tử Thành hỏi:
- Vậy bây giờ cô có nhà không?
- Có, có! Sếp đi đường nào ạ? Để tôi ra đầu phố đợi sếp cho tiện.
- Không cần, tôi sắp đến cổng tiểu khu nhà cô rồi, lúc đó tôi sẽ gọi điện cho cô, cô ra ngoài lấy một chút là được.
- Được, vậy phiền sếp ạ.
Cúp điện thoại, tâm trạng Lam Sam cũng không tồi, lại diệt thêm hai ly trà nữa.
Tâm trạng Kiều Phong có phần phức tạp, dường như Lam Sam không biết thưởng thức nghệ thuật trà đạo, mặc dù thoạt nhìn có vẻ cô thật sự thích uống trà do anh pha, ặc…
Thôi, dù sao uống như thế nào thì sau cùng trà cũng đổ vào bụng, Kiều Phong đạp quán mà nghĩ, nghĩ thông suốt anh lại rót thêm cho Lam Sam mấy chén.
Sau đó điện thoại di động của anh cũng vang lên, là của một anh chàng chuyển phát nhanh xui xẻo bị bảo vệ chặng ở cổng không biết bao nhiêu lần, anh ta gọi điện nhờ Kiều Phong xuống tự lấy hàng vận chuyển của mình.
Kiều Phong đặt di động xuống, tìm chìa khóa, thay giày, Lam Sam vô cùng nhanh mắt đưa di động cho anh. Kiều Phong nhận di động và nói một tiếng cảm ơn rồi ra cửa. Sau đó Lam Sam an vị trong nhà Kiều Phong, vừa uống một ly trà vừa đợi điện thoại của Boss, đợi một lúc lâu vẫn không thấy, mà Kiều Phong nghiễm nhiên cũng chẳng thấy trở lại.
Cô không nhịn được mà lấy điện thoại ra xem, sau đó thì cô ngẩn người.
Sao tự nhiên di động của cô lại đặt mật khẩu thế này? Là điện thoại di động tự điều chỉnh hay sao? Thật là đáng sợ quá….
Lam Sam vỗ đầu một cái, nghĩ gì thế! Đây căn bản không phải điện thoại di động của cô, đây là điện thoại di động cảu Kiều Phong.
Cô và Kiều Phong cùng dùng một loại điện thoại di động giống nhau, cũng không dùng vỏ di động, để chung một chỗ rất dễ bị nhầm lẫn. Cô vừa rồi chủ động đưa điện thoại để nịnh nọt Kiều Phong , kết quả là… Lam Sam thầm mắng mình ngu ngốc, cô định gọi cho Kiều Phong nhưng không mở khóa được. Cô vừa định đi xuống lầu tìm Kiều Phong thì đột nhiên thấy tiếng chuông báo điện thoại, trên màn hình hiện tên là “Đần đần” .
Tôi vẫn còn “ngơ ngác” đây này… Lam Sam nhìn điện thoại di động, trong lòng cô thầm suy đoán cái người tên “Đần đần” này nhất định phải có quan hệ với Kiều Phong. Theo hiểu biết của cô, con người Kiều Phong này rất nề nếp, anh ta luôn lưu tên tuổi một cách rất nghiêm túc trong danh bạ điện thoại di động, rốt cuộc là hạng người dì mới có thể khiến một con người vô cùng tao nhã như anh ta phải sử dụng một từ ngữ thô thiển như vậy để lưu trong danh bạ của mình chứ?
Còn vấn đề nữa: Điện thoại di động của người ta, có nên nghe hay không đây?
Lam Sam lại nhìn vào màn hình di động, cô phát hiện ra dưới cái tên kia, trên màn hình còn hiện lên một dãy số điện thoại hơi quen mắt nhé…
Mẹ nó chứ, kia không phải là số điện thoại di động của cô à?
Cô quyết tâm nhận điện thoại:
- Alo, Kiều Phong?
- Lam Sam, Tống Tử Thành đến đưa tài liệu và nhờ tôi cầm giúp, ừ, anh ta vừa đi rồi.
Lam Sam khá kinh ngạc:
- Anh biết tên Boss của tôi à? Oa, xem ra Boss của tôi cũng không đến nỗi cao ngạo lạnh lùng như vẻ bề ngoài nhỉ…
Kiều Phong không có hứng thú nghiên cứu xem Boss của cô nóng lạnh thế nào, anh chất vấn:
- Vì sao cô lại đặt tên của tôi trong di động của mình là “Thú thú” thế?
- À? Ặc…. Cái đó… - Hai từ này đồng âm với “Thụ thụ” nhé, thế nhưng làm sao cô có thể nói thật với anh đây.
Kiều Phong bất mãn:
- Có phải cô định nói tôi là mặt người dạ thú hả?
- Không phải đâu… - Trong khi trò chuyện, Lam Sam rất không muốn nảy sinh mâu thuẫn kích động, cô hỏi ngược lại: - Kiều Phong, tôi lại hỏi anh, vì sao trong điện thoại của anh tên tôi là “Đần đần”? Ngay đến Schorodinger cũng được lấy từ tên của một vĩ nhân, sao anh ném ngay cho tôi thành “Đần đần” thế? Chẳng lẽ tôi không bằng một con mèo!
- Cô dùng sai lượng từ rồi.
- … - giọng của Lam Sam bỗng trở nên tràn đầy khí thế: - Mời anh trả lời trực tiếp vào vấn đề của tôi.
- Bởi vì cô quá ngu ngố