Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342172

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2172 lượt.

t chốc, hai gã to con mặc âu phục đen đẩy thứ gì đó tối sầm vào.
Lão Đại có loại cảm giác chuyện không đơn giản như trong tưởng tượng , nhìn Diệp Hiên Viên mặt mũi lạnh lẽo như băng bên cạnh cùng Lăng Thịnh cười một cách đầy ẩn ý, không khỏi rung động giọng nói hỏi, "Là . . . . . Là cái gì?"
Lăng Thịnh quyến rũ nháy mắt mấy cái, nâng đôi môi đỏ mọng hấp dẫn lên, nói thật nhẹ nhàng, "Đồ tốt!"
Lăng Thịnh trực tiếp đi tới vén cái bao to đen đó lên, mọi người vừa thấy thứ dưới miếng vải đen, rối rít lui về phía sau một bước, đây là cái gì thế này?
Bên dưới miếng vải đen đó, chính là một cái lồng sắt thật to, trong lồng sắt, hai con chó sói đen hung thần ác sát đang nhe răng nhếch miệng rống mọi người, cặp mắt đỏ đầy dã tính, hàm răng sắc bén nhe ra, đáng sợ nhất đó chính là thứ gì đó giữa hai chân thẳng tắp nhếch lên, đỏ ngầu, tráng kiện, có thể so với cánh tay của một người đàn ông trung niên.
Lăng Thịnh nhận lấy ống thuốc thủ hạ mới đưa đến đi về phía lão Đại vẫn cười đến quyến rũ như cũ. Nhìn lão Đại trước mặt sợ tới mức tê liệt ngã xuống mặt đất, trong miệng an ủi, "Đừng sợ, bảo bối này không ăn người, chẳng qua chỉ là ——"
"Chỉ là cái gì?"
"Chỉ là chúng ta không cẩn thận cho bọn chúng uống phải một loại thuốc bất cứ lúc nào cũng có thể duy trì tinh lực, à, quên nói cho mi biết, chính là ——" Lăng Thịnh cười đẩy ống tiêm hung ác châm mạnh vào cánh tay tráng kiện của lão đại, cười đến vô tội, "Chính là loại thuốc này!"
"Người đâu, bắt hắn ném vào cho ta!" Lăng Thịnh chỉ vào lão Đại đang co quắp dãy giụa, hướng về phía thủ hạ ra lệnh.
Đó chính là một cảnh tượng trời rung đất chuyển!
Con sói hoang to lớn trong lồng sắt vừa thấy thứ gì đó xa lạ xuất hiện trong ở địa bàn của mình, không nói hai lời, liền nhào tới, xé rách quần áo không tính là phức tạp kia, một trên một dưới đồng loạt dùng vật to lớn ra ra vào vào.
Bọn côn đồ nhìn đến đây thì thật đã quên sợ. Nhìn lão Đại của mình bị hai con dã thú đè ở phía dưới giao phối, máu từ trong miệng còn có máu phía dưới róc rách chảy ra, cả người đã hôn mê.
Thấy hình ảnh như thế, những gã sức chịu đựng yếu đã ngồi xổm trên mặt đất nôn ọe không ngừng, những gã côn đồ tương đối kiên cường cũng sợ tới mức mặt biến thành màu đất, không thể nhúc nhích, chỉ có nơi nào đó ở hạ thân từ từ rỉ ra nước tiểu vàng óng ánh!"
Lăng Thịnh nhìn không quen, nhìn thời gian trong tay một chút, nhẹ nhàng hướng về phía Diệp Hiên Viên cười nói, "Còn 3 canh giờ nữa! Cũng không biết có thể qua nổi hay không!" Nói xong còn hướng về lão Đại phía trong lồng sắt đã huyết nhục mơ hồ làm động tác Amen .
Đang lúc này, từ bên ngoài một người đàn ông vạm vỡ áp một cô gái trẻ đi vào.
Triệu Minh đang bị trói nằm trên mặt đất bỗng nhiên kêu lớn, "Tiểu Dung!"
Lại thấy Diệp Hiên Viên quay đầu lại, bắt được cô gái tóc dài, cười khẽ một tiếng, "Triệu Minh, đã đến lúc nên tính toán đến chuyện của chúng ta rồi !"






Triệu Minh 6 : Tính sổ-Chân tướng.
Bên trong nhà, bọn côn đồ đã bị Lăng Thịnh dọn sạch sẽ, Triệu Minh cũng được Lăng Thịnh cởi trói, lảo đảo đứng dậy.
Triệu Minh nhìn người con gái đang dãy giụa trong tay thủ hạ của Diệp Hiên Viên, trong lòng đột nhiên dâng lên một nỗi sợ hãi, người con trai lạnh lùng trước mặt lòng dạ e rằng đã vượt xa dự đoán của hắn. Nháy mắt mấy cái, Triệu Minh nói: "Diệp tổng, thật may là cậu đã đến rồi, nếu không Miên Miên tiểu thư. . . . . ."
Nói xong, hai hàng nước mắt trong suốt theo tuấn tú khuôn mặt từ từ trượt xuống, bộ dạng chân tình thực lòng này thực khiến người ta cảm động!
Diệp Hiên Viên chẳng hề thay đổi nét mặt, chẳng qua là nháy mắt với Lăng Thịnh đứng bên cạnh, Lăng Thịnh hiểu ý, phất tay khiến người đàn ông vạm vỡ bên cạnh đi lên phía trước giơ cô gái trẻ tuổi ném qua bên cạnh, sau đó hắn trực tiếp cởi quần áo của mình, hướng cô gái đi tới.
Triệu Minh không có chút sợ hãi, ngược lại nụ cười càng thêm ngông cuồng, “Tao đã sớm biết Diệp Hiên Viên không phải dễ bắt nạt, nhưng, mày đừng có quên Triệu Minh tao không phải người dễ chọc vào. Chuyện quan trọng như vậy làm sao tao lại không ghi chép cẩn thận chứ……..”
“Mày đang nói đến cái này?” Lăng Thinh ném một vật xuống chân Triệu Minh.
Triệu Minh vừa thấy vật đó, cả kinh thất sắc, không duy trì được vẻ phách lối như trước nữa “Bọn mày…. Bọn mày làm thế nào mà lấy được?”
Lăng Thịnh cười đến tà mị, “Thật may là có em gái tốt của mày, không thì một nơi bí ẩn như vậy, chúng tao thật sự không thể nghĩ tới”.
Hắn quay đầu lại ra lệnh cho mấy tên đàn ông vạm vỡ, “Gọi mấy người nữa vào đây, phục vụ Triệu Dung của chúng ta thật tốt! Đúng rồi, đừng quên chụp hình lưu lại. Hiện tại trên internet đang thiếu loại N&P “người thực việc thực” này!”
Triệu Dung vừa nghe thấy, không còn chú ý đến quần áo đang xộc xệch, hướng Lăng Thịnh bò tới “Thịnh, anh đã hứa với em, chỉ cần em tìm ra vị trí chiếc CD này, anh sẽ mang hạnh phúc đến cho em! Thịnh! Anh đã hứa mà! Thịnh!”
Lăng Thịnh ngồi