Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342002

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2002 lượt.

xổm xuống, nâng chiếc cằm hơi nhọn của Triệu Dung lên, nhẹ nhàng cười: “Tôi sẽ mang đến hạnh phúc cho cô, nhìn kìa, nhiều đàn ông cường tráng như vậy, cô còn không “tính” phúc! Chậc chậc, khẩu vị thật không nhỏ, chẳng lẽ cô coi trọng Đại Hắc Nhị Hắc của tôi, cô đã yêu cầu vậy, không đáp ứng được tôi rất áy náy, dù sao yêu cầu như vậy tôi cũng chưa từng nghe qua! Tới đây, đưa cô ta vào chuồng bảo bối Đại Hắc Nhị Hắc!”
Tên đàn ông vạm vỡ nghe xong, cũng không để ý dưới thân bừng bừng phấn chấn dục vọng, đem Triệu Dung đang đờ đẫn đến gần lồng sắt tanh mùi máu ném vào. Lúc này , lão Đại răng vàng máu thịt lẫn lộn đang nằm trong lồng, không còn khí lực, hết lần này đến lần khác hạ thân hai con sói đen vẫn đứng thẳng cao ngất, một chút cũng không vì vừa mới phát tiết xong mà mềm xuống.
Nhìn thấy cửa lồng đóng lại,Triệu Dung mới giãy dụa kêu gào: “Anh hai cứu em…. A…….
Trong chớp mắt, tiếng kêu cứu bị tiếng thét mãnh liệt chói tai thay thế.
Triệu Minh nhìn trong lồng sắt hai con sói đen cùng nhau xuyên qua em gái, vết máu trên người ngày càng nhiều, không biết là của em gái hay của lão Đại trong lồng. Cuối cùng không nhịn được lăn đến chân Diệp Hiên Viên, không ngừng dập đầu cầu xin tha thứ: “Van xin ngài, Diệp tổng, tha cho em gái tôi, tha cho nó, nó vẫn còn bé!”
“Hừ”, Diệp Hiên Viên hung dữ dùng lực đá văng Triệu Minh ra, “Em gái mày còn bé, em gái tao thì không phải sao? Thế nào, cảm giác nhìn bảo bối mình tỉ mỉ che chở bị giày vò tốt chứ?”
Triệu Minh nghe tiếng em gái một tiếng lại một tiếng gào lên thê lương thì không dám ngẩng đầu lên, chỉ không ngừng dập đầu. Khi nghe thấy em gái hét lên một tiếng rồi im bặt, rốt cuộc đau lòng khóc thành tiếng: “Diệp tổng, van cầu ngài đại nhân đại lượng tha cho nó! Tất cả chuyện này là do tôi bị ma quỷ ám ảnh, không liên quan đến em tôi, xin ngài giơ cao đánh khẽ tha cho nó, van xin ngài……”
Vẻ cầu xin hèn mọn như thế, ti tiện như thế dường như đã làm Diệp Hiên Viên cảm động, anh phất phất tay ra lệnh cho tên đàn ông nhanh nhẹn dũng mãnh. Hắn ta phun một luồng khói xanh nhạt vào trong lồng, hai con sói đen hoảng sợ ngã xuống, nhưng vật to lớn giữa háng không hề ngã xuống vẫn đứng thẳng tắp.
Lăng Thịnh có chút nghi ngờ, từ lúc nào thì Diệp Hiên Viên lòng dạ vốn luôn độc ác lại đổi thành thiện lương rồi, chẳng lẽ hôm nay là sinh nhật “Kẹo đường” kia? Không phải, còn lâu mới đến mà!
Diệp Hiên Viên nhìn máu tươi không ngừng tràn ra từ miệng cùng hạ thân của Triệu Dung, phất tay một cái, ý bảo dẫn đi, quay đầu lại nhẹ nhàng nói với Lăng Thịnh một câu, “Cô ta còn hữu dụng”!, giống như đang giải đáp nghi ngờ của Lăng Thịnh.
Triệu Mình nhìn em gái thân yêu máu chảy đầm đìa bị xốc ra cửa, không khỏi buồn bã thở phào nhẹ nhõm, mềm nhũn ngồi phịch trên mặt đất lạnh băng.
“Mày còn muốn làm gì?” Triệu Minh nhìn lên người cao cao tại thượng trước mặt.
“Tao rất muốn biết ngày đó có phải ngươi dụ dỗ Tần Xu Bối?” Diệp Hiên Viên nhìn người đang bình tĩnh nằm trên đất, nói ra nghi ngờ trong lòng bảy năm nay.
Triệu Minh không nhìn Diệp Hiên Viên, chẳng qua là nhẹ nhàng gật đầu một cái, không còn tâm tư nghĩ ngợi gì, đàng hoàng đáp, “Đúng, ngày đó cô ta tìm tao lấy thuốc vốn là muốn cho ngươi dùng, kết quả là chính cô ta uống cạn chén rượu kia, tao thấy cô ta đi vào lâu như vậy cũng không có động tĩnh gì, cho nên liền… đi theo vào!”
Như nghĩ ra cái gì, Triệu Minh nói tiếp: “Thật ra thì, mày muốn biết đứa bé trong bụng cô ta là của ai đúng không, ha ha….. Tao nói cho mày biết, Diệp Hiên Viên, đứa bé đó---- là của mày, là hài tử ruột thịt của mày! Ha ha ha…….”
Nói xong lời cuối cùng hắn không nhịn được thê lương cười lớn, “Tao cùng Nguyễn Diệp Thành đều yêu cô ta như vậy, nhưng trong lòng cô ta thủy chung chỉ có một mình mày! Ha ha! Tần Xu Bối cũng là một người đáng thương, người yêu cô ta, cô ta không cần, người cô ta yêu lại yêu người khác, hơn nữa, người phụ nữ ấy tướng mạo không bằng cô ta, dáng người không bằng, là một đứa trẻ mười tuổi……….. Ha ha ha…….Báo ứng…..Báo ứng……….. Quả thật là báo ứng mà!”
Hắn từ từ ngẩng đầu lên liếc nhìn Diệp Hiên Viên, “Diệp Hiên Viên, mày thấy sao, cảm giác tự tay giết chết máu thịt của chính mình thế nào? Rất thống khổ phải không? Nhưng tao cho mày biết, đây mới chỉ là bắt đầu, cuối cùng sẽ có một ngày, người mày tỉ mỉ che chở biết anh trai kính yêu của nó đã hại chết cha ruột mình, lại có quan hệ với dì nhỏ! Cô ta sẽ rời xa mày đi! Diệp Hiên Viên, cô ta sẽ yêu một người đàn ông khác, rời xa mày! Rời mày mà đi!
Diệp Hiên Viên lẳng lặng đứng im, tựa như những lời ác độc của Triệu Minh không mảy may làm tổn thương anh. Chỉ có Lăng Thịnh đang đứng gần là có thể nhìn thấy từ hai bàn tay đang nắm chặt từ từ ri rỉ ra tia máu!
Thật lâu sau, Diệp Hiên Viên mới nhìn Triệu Minh thật sâu, ném xuống một câu: “Cắt đứt đầu lưỡi hắn, cắt đứt chỗ mà hắn không nên có, chú ý, không được để cho hắn chết, hắn còn hữu dụng!” Sau đó, xoay người nhanh chóng rời đi.
Triệu Minh bị bỏ trên mặt đất cười đến ngông cuồng, cười đến


Old school Easter eggs.