Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342076
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2076 lượt.
nhiên né tránh sự nhiệt tình kia, hướng sang đứng bên cạnh , trong đầu tràn đầy dấu chấm hỏi, cậu hả, lúc nào cô lại có thêm một người cậu nữa vậy .
Người đàn ông này giống như cũng nhìn thấu điều khó hiểu trong lòng cô, giải thích: "Cậu là anh họ của mẹ con ,con nhóc này lúc con còn nhỏ cậu có ôm qua con rồi. Khi đó con mềm mại tròn tròn , ôm lấy thật thư thái, giống như ôm gối bông vậy ." Người đàn ông này vừa nói xong lại đứng bên cạnh cẩn thận dò xét phản ứng của cô, "Con bây giờ gầy đi nhiều, chỉ là dáng dấp của con bây giờ rất giống Yên Nhiên , cho nên từ đằng xa cậu đã cảm thấy là con rồi !"
Nếu như nói mới vừa rồi cô còn đang hoài nghi thân phận của người đàn ông này là ai , hoặc là ông ta có mưu đồ bất chính gì mà tiếp cận cô , nhưng khi nghe thấy tên tuổi của mẹ cô đã hoàn toàn bỏ đi mọi nghi ngờ, người đàn ông này thật đúng là cậu họ của cô rồi .
Cô có chút áy náy cười cười, mở miệng, "Cậu họ cậu vẫn khỏe chứ, thật tình. . . . . . Con có một đoạn trí nhớ bị mất đi , ha ha. . . . . . Nên con có chút không nhớ nổi ."
Người đàn ông kia nghe vậy sửng sốt, ngay sau đó cười lên , "Con bé ngốc, đã nhiều năm như vậy, con lúc đó mới ba bốn tuổi, nhớ không rõ cũng là bình thường. Hay là, chúng ta tìm một chỗ thật tốt để hàn huyên một chút đi, nhiều năm như vậy không gặp con, ngược lại cậu thật nhớ con đấy !"
Cơ nhìn trời đã không còn sớm nữa nên có chút do dự.
Người đàn ông này hiển nhiên cũng biết ý nghĩ trong lòng của cô , chà chà tay cười nói: "Nếu hôm nay đã trễ rồi, vậy chúng ta tìm thời gian khác đi! Đây là phương thức liên lạc với cậu, có thời gian con hãy gọi cho cậu." Người đàn ông móc ra danh thiếp thiếp vàng , cô nhận lấy, liếc nhìn một chút : cố vấn quản lý công ty đầu tư tài vụ Mĩ quốc Áo Thác—— Lý Hoa Quân. Phía dưới là số điện thoại
Cô gật đầu một cái, hai người lại hàn huyên một chút,sau đó rời đi.
Ngay lúc đó cô căn bản không có đem người đàn ông nhìn có vẻ thân thiên tốt bụng trước mắt này để ở trong lòng, rõ ràng cô cảm giác có một chút bất an toát ra từ cái nụ cười thật tươi ấy .
Khi đó, cô cũng không mảy may nghĩ đến, hắn sẽ là một cái mồi dẫn lửa về sau của cô.
Tang lễ
Thành phố đầu mùa hè khí trời u ám mưa liên miên.
Tang lễ của ông ngoại cử hành vào lúc mưa phùn rơi lất phất.
Cô núp ở dưới dù anh hai, nhìn bức ảnh ông lão trên mộ bia khẽ toét miệng cười, bởi vì cười nên những nếp nhăn nho nhỏ cũng hiện lên làm giảm đi sự lạnh lùng nghiêm nghị thường ngày và nụ cười ấy cũng góp phần làm tăng thêm sự hiền từ dễ gần hơn. Cô thở dài một tiếng, trong lòng không khỏi dâng lên một cỗ bi thương.
Ông lão này, cả đời đều vì Tần thị mà cần mẫn bôn ba. Vì củng cố gia nghiệp mà không tiếc hy sinh hai người con gái như hoa như ngọc của mình nhưng đến phút cuối lại phải rơi vào cảnh âm dương cách xa, trước khi lâm chung dưới gối không có con gái đưa tiễn thật bi thảm. Có lúc, cô thật sự không cách nào tưởng tượng là còn có chuyện gì quan trọng hơn hạnh phúc chung thân cả đời của con mình nữa.
Thả hoa cúc trắng trong tay xuống, cô nhìn ông lão trên mộ bia nở nụ cười hiền từ, trong lòng mặc niệm nói: "Thật xin lỗi, ông ngoại, con muốn làm tận trách nhiệm, cho nên con sẽ tiếp quản Tần thị, nhưng đồng thời con vẫn sẽ hạnh phúc sống bên anh hai, con không thể vứt bỏ anh ấy. Nếu như, phải cùng anh hai lên núi đao xuống biển lửa, trọn đời không thể siêu sinh, thì dù như vậy con vẫn nguyện ý ở trong địa ngục sâu thẳm cùng anh hai vĩnh viễn."
"Đi thôi." Anh hai đưa tay ra ôm cô, "Chúng ta về nhà đi!"
Cô gật đầu một cái, nhà, một nơi tốt đẹp biết bao nhiêu. Làm cho người ta ấm áp lại thoải mái, chiếu sáng cả cuộc đời hắc ám mở ra một con đường cho chúng ta về thoát khỏi chốn u minh.
"Miên Miên" Lúc cô đang muốn lên xe từ phía thật xa có người hướng cô vẫy tay, đến gần nhìn kĩ, nguyên lai là cậu họ Lý Hoa Quân gặp hôm trước.
Lý Hoa Quân vượt đến trước mặt của cô, lại liếc mắt nhìn sang anh hai đang đông lạnh nghiêm mặt ở bên cạnh, cố gắng cười, chào hỏi, "Miên Miên, đây là anh nuôi của cháu phải không, quả nhiên là nhất biểu nhân tài, diện mạo bất phàm!"
Anh hai cũng treo lên một nụ cười, "Quá khen, cậu Lý trở về lúc nào vậy?"
Lý Hoa Quân hơi sững sờ, ngay sau đó lại cười khẽ, "Cũng vì ông ngoại Miên Miên đã xảy ra chuyện, cậu mới từ Mĩ vội chạy về. Đáng thương cho đứa nhỏ Miên Miên này, từ nhỏ đã không có cha mẹ, hiện tại ngay cả ông ngoại cũng đi, cháu nói xem đứa nhỏ này phải . . . . . Ai. . . . . ." Lý Hoa Quân nhẹ nhàng than thở một tiếng, sau đó lại ngẩng mặt nói: "Nhưng cũng thật may có người anh nuôi như Diệp tổng đây yêu thương, nếu không đứa nhỏ này thật đúng là cơ khổ không chỗ nương tựa rồi." Nói xong, còn đưa tay nặng nề lau con mắt đang muốn đỏ lên, ánh mắt thật là bi thương.
Cô cảm động nhìn lên người đàn ông trước mặt, trong lòng đau xót, nước mắt cũng từ từ rơi xuống, đã lâu cô không có có cảm nhận được thân tình này ấm áp ân cần như vậy rồi, thời điểm