Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342058
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2058 lượt.
ài cửa sổ, chán nản lắc đầu một cái, "Không, ánh mặt trời ngoài kia dù cho có sáng hơn nữa cũng không thể chiếu tới bầu không khí u ám này."
Má Lâm than nhẹ một tiếng, bưng sữa tươi đặt ở trên bàn bên cạnh, sau đó nhẹ nhàng ngồi vào bên cạnh cô.
"Miên Miên tiểu thư, cháu có phải là vì những chuyện trước kia . . . . . . Những ký ức kia mà phiền não?"
Cô gật đầu một cái, chuyển hướng nhìn thu thiên đang đón gió bên ngoài cửa sổ, tâm thần có chút hoảng hốt trong chốc lát. Loáng thoáng cô nhìn thấy giống như có một bé trai tuấn tú đang đứng ở phía sau thu thiên nhìn cô gái nhỏ mập mạp trên xích đu kia, khuôn mặt tràn đầy cưng chìu cùng dịu dàng. (Thu thiên là cái gì vậy cả nhà T__T)
Tiếng lòng bỗng như run lên, giống như có thứ từ sâu thẳm trong nội tâm cô đã lãng quên nay lại như phá kén mà chui ra, quay đầu, cô nhìn đôi mắt ân cần của má Lâm, hỏi ra điều khó nghĩ ở trong lòng: "Má Lâm, người có cảm thấy anh hai . . . . . Anh hai anh ấy đối với con có chút tình cảm chân thành nào không?"
Má Lâm hơi kinh hãi, nói: "Miên Miên tiểu thư cô làm sao lại có thể hỏi như thế? Thiếu gia ngài ấy có tình cảm chân thành hay không, tiểu thư không phải là người biết rõ ràng nhất sao?"
"Ha ha. . . . . ." Cô cúi đầu, giễu cợt cười một tiếng, "Cho tới nay, con đều nhìn không thấu được anh hai. Có lúc con cảm thấy anh ấy lạnh lùng ngạo mạn tựa như thiên thần ở trên cao, bễ nghễ hơn người, căn bản anh ấy không thấy được bất luận là sự vật gì ở chốn phàm trần, tại sao anh ấy lại có thể để ý con. Có lúc, con lại cảm thấy dưới vẻ ngoài lãnh khốc của anh ấy có cất giấu một sự dịu dàng thiện lương có thể đem mình xé nát ác ma, con không phải ngu ngốc, lấy thủ đoạn của anh ấy thì trả thù cha và lấy được quyền thừa kế của Nguyễn thị đều là chuyện dễ dàng, mà nếu muốn làm cho con khóc làm cho con đau càng không cần tốn nhiều sức lực, nhưng mà tại sao anh ấy còn phải quấn lấy con như vậy? Dùng ngôn ngữ để nói "Tình yêu" cùng "Duy nhất" mà nhè nhẹ trói buộc con, quấn lấy con? Rõ ràng có thể làm cho con. . . . . . Ha ha. . . . . . Con thật sự là suy nghĩ không thông, anh hai, anh hai đối với con có một tia tình cảm chân chính nào ở bên trong sao?"
Cầm bàn tay má Lâm, cô thở dài một tiếng, "Thật ra thì, có lúc con cũng cảm thấy anh hai lợi dụng con, nhưng con cũng vẫn có thể không quan tâm, dù sao chuyện ấy cũng chứng minh con còn có giá trị lợi dụng, còn giá trị để anh ấy phải phí hết tâm tư. Nhưng mà. . . . . . Con có thể an ủi mình như vậy, nhưng tại sao khi nghe thấy anh hai coi con như những người phụ nữ khác đem con làm thế thân thì lòng con lúc ấy đặc biệt đau đớn đến như vậy, rõ ràng anh hai đã từng tàn nhẫn bạo ngược đối đãi với con, nhưng chỉ cần anh ấy vừa lộ ra vẻ mặt bi thương tuyệt vọng chán nản thì phòng bị được dựng lên trong lòng con từ lâu cũng chỉ có thể sụp đổ toàn bộ. . . . . . Má Lâm, người nói xem có phải con thật không có tiền đồ không. . . . . . Không có tiền đồ. . . . . ."
"Đợi đã nào...!" Má Lâm chợt cắt đứt lời của cô, "Ai nói con là thế thân của người phụ nữ khác vậy? Thiếu gia từ đầu đến cuối không phải chỉ có một mình con thôi sao?"
"Ha ha ha. . . . . ." Cô vỗ trán cười to, cười đến nước mắt cũng chảy ra nhưng vẫn không dừng lại, "Má Lâm, người bây giờ còn muốn gạt con sao? Chuyện tình của anh hai cùng dì nhỏ, người cũng đừng nói với con là người không biết chút nào đi?"
Nghe vậy, má Lâm sửng sốt, nhìn cô như nhìn thấy quái vật vậy, thật lâu mới chột dạ khép hờ ánh mắt, lẩm bẩm nói: "Miên Miên tiểu thư. . . . . Con. . . . . . Con làm sao mà biết vậy?"
Nhìn thấy biểu tình của má Lâm, lòng của cô như chìm xuống đáy cốc, cũng phải nói là trước khi nói những chuyện này thật sự cô còn có điều hoài nghi không chắc chắn mà nói đại, hiện tại thì cô đã tin chắc không nghi ngờ gì nữa. Bộ dạng cô cam chịu, giễu cợt cười một tiếng, "Quả nhiên là thật, ngay cả má Lâm cũng cho là con không nên biết chuyện này sao? Các người cho là có thể giấu giếm con cả đời sao?"
"Không. . . . . ." Má Lâm cuống quít khoát tay, "Không phải như thế, Miên Miên tiểu thư. . . . . ."
"Không phải như vậy thì là như thế nào ?" Cô nhìn chằm chằm má Lâm không chớp mắt.
Má Lâm thấy ánh mắt cô nghiêm nghị, chán nản khép hờ mắt, thanh âm khàn khàn mở miệng: "Miên Miên tiểu thư, cháu cần gì. . . . . . Cháu cần gì phải chấp nhất vì một người đã qua đời như vậy!" Vỗ vỗ tay của cô, ánh mắt má Lâm như phiêu lạc vào một mộng cảnh hư vô, "Chuyện tình của Thiếu gia cùng nhị tiểu thư. . . . . . Ta chỉ có thể nói tuyệt đối không phải như những gì Miên Miên tiểu thư đã nghĩ đâu. Thiếu gia luôn luôn coi phụ nữ là đồ chơi bất kể là vì sự bốc đồng của thời thiếu niên tuổi trẻ hay là từ mục đích làm ăn cũng thế, từ đầu đến cuối trong lòng thiếu gia thủy chung chỉ có một mình tiểu thư. Về phần. . . . . ."
Nhìn cô một cái, má Lâm hơi do dự một chút rồi mới nói tiếp: "Về phần nhị tiểu thư, đây chẳng qua là một cuộc tình vô vọng. Thiếu gia khi đó một lòng muốn trả thù lão gia, nhưng lúc ấy hắn mới mười lăm tuổi thế lực chưa có,