XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342051

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2051 lượt.

cho nên không ngoài dự tính là sẽ lựa chọn lợi dụng nhị tiểu thư để tìm đường báo thù. Sau đó. . . . . . Sau đó lại xảy ra chuyện gì, Miên Miên tiểu thư, cháu cũng biết rồi đó. Nhưng mà, cháu phải tin tưởng thiếu gia, bất kể hắn nói gì làm gì, hắn vẫn là người đàn ông cháu thích nhất, cũng là người đàn ông có thể thủ hộ cháu cả đời này!"
Sau khi nói chuyện với má Lâm trong lòng cô lại nhấc lên một trận sóng to gió lớn. Đúng vậy a, cô sau khi nghe thấy lời nói của Lý Hoa Quân liền cố chấp tin tưởng anh hai yêu dì nhỏ, nhưng mà cô lại chưa bao giờ nghĩ tới đây chỉ là một khả năng, anh hai chưa từng chính miệng thừa nhận anh ấy yêu dì nhỏ, tất cả vẫn chỉ một mình cô tự cho là đúng, cô cho là người ưu tú như anh hai nhất định sẽ yêu dì nhỏ xinh đẹp phi phàm, nhưng mà cô lại không nghĩ tới, nếu như muốn bàn về xinh đẹp, Kiều Hỷ cũng là một mỹ nhân hiếm có, vậy tại sao ánh mắt của anh hai nhìn cô ta cũng vẫn không có nhiệt độ! Quả nhiên là do tự ti trong lòng cô đang tác quái a, còn như theo lời anh hai nói thì thật ra cô chưa từng chân chính tin cậy qua anh ấy, cũng không chân chính tiếp nhận qua tình cảm của anh ấy. Cô chỉ là ở một người biết lấy đi, tự cho mình là người đáng thương nhất trên đời này cũng là người mất đi nhiều nhất, nhưng lại không biết cô thì ra cũng người tàn nhẫn nhất ích kỷ nhất trên thế giới này.
"Nhưng mà. . . . . ." Cô không thể quên nguyên nhân cái chết không rõ của cha cũng giống như cô không thể quên lúc cô còn nhỏ những thứ người mặt ngoài thì từ ái nhưng sau lưng lại nở nụ cười dữ tợn. Cô nhếch khóe miệng. Có chút giãy giụa mở miệng: "Anh hai. . . . . . Anh hai hại chết cha, ngay cả dì nhỏ cũng phải chết trong nhất thanh nhất sở, con hiện tại. . . . . . Con thật sự là không có cách nào tha thứ, không có cách nào dễ dàng tha thứ. . . . . . Thật không có biện pháp tiếp nhận anh ấy. . . . . ."
"Bùm ——" cửa bị mạnh mẽ đánh sập, anh hai giẫm chân đi vào, nhìn cô ở bên trong nhà một cái, ngay sau đó cáu kỉnh đối với má Lâm bên cạnh đang ngây người quát: "Đi ra ngoài!"
Má Lâm nhìn thần sắc anh hai lạnh lùng âm trầm, hơi có chút bất an, không khỏi mở miệng nói: "Thiếu gia, cậu hãy bình tĩnh một chút, chuyện không phải như cậu nghĩ. . . . . ."
"Tôi nói, đi ra ngoài!" Anh hai quay đầu nhìn về phía má Lâm, khắp người đầy sát khí không thèm để ý đẩy người ra!
Má Lâm bất đắc dĩ, không dám nhìn vào ánh mắt cầu trợ của cô mà lui ra ngoài.
Trong nháy mắt, bên trong phòng lại khôi phục một mãnh tĩnh lặng.
Anh hai đứng ở trước mặt của cô, hồi lâu vẫn không có mở miệng nói chuyện, chỉ dùng con ngươi đen thâm thúy kia mà quan sát cô, mắt không chớp xem xét cô thật kỹ lưỡng, cái loại ánh mắt xuyên thấu bén nhọn đó thật như muốn đem cô đốt cháy toàn thân đốt đến một mảnh cũng không chừa, toàn bộ đều hóa thành tro bụi, trong lúc nhất thời, cô chỉ có thể ngồi yên tại chỗ, siết lòng bàn tay phải lại mà đổ mồ hôi lạnh.
Không biết đã trải qua bao lâu, đột nhiên anh hai bước tới phía trước một bước, lạnh lùng như người ngồi trên sủng ái lại dịu dàng phân phát một nụ cười, ngón tay dài cầm cái cằm của cô lên, anh hai nhẹ nhàng thở ra, giống như an ủi tình nhân mến yêu vậy: "Nếu không thể dễ dàng tha thứ, nếu không thể tiếp nhận anh, vậy anh sẽ cố tình muốn em cả đời này cũng phải sống ở bên cạnh anh, vậy anh sẽ cố tình muốn em vĩnh viễn đều phải cùng anh quấn lấy nhau !"
Nói xong lại tà mị cười một tiếng, bàn tay nắm chặt cánh tay trắng noãn của cô, lôi kéo cô sải bước về phòng.






Thỏa hiệp
Anh hai kéo cô, chính xác mà nói là xách cô đi tới phòng của hắn.
Mở cửa, anh hai ném cô vào trên giường lớn rồi lạnh lùng cười một tiếng, bắt đầu cởi quần áo.
Cô run rẩy lui về phía sau, cho đến khi thân thể đã đụng vào đầu giường mới dừng lại rồi dùng thanh âm rung động hỏi: "Anh hai. . . . . . Anh. . . . . .Anh muốn làm gì. . . . . ."
Anh hai đem sự hoảng sợ của cô thu hết vào trong mắt, tà mị cười một tiếng, "Em nói xem anh muốn làm gì, tiểu công chúa đáng yêu của anh? Hay anh phải gọi em là tiểu nô bộc đáng yêu của anh? Chỉ là, không sao, bất kể là tiểu công chúa cao quý của Nguyễn thị hay là tiểu nô bộc hèn mọn như hiện tại ở trước mặt của anh, thì cũng đều là của một mình anh, chỉ là của duy nhất một mình Diệp Hiên Viên anh đây, ai cũng giành không được, ai cũng không chiếm được em, chỉ có thể là của anh mà thôi, chỉ là của anh!" Anh hai tuyên thệ xong, sãi bước đi tới đây, một tay bắt lấy cánh tay nhỏ yếu của cô, một cái tay khác bắt đầu không chút nào thương tiếc mà xé rách quần áo trên người cô.
Anh hai vẫn không nhúc nhích, chỉ mặc cho cô đấm như mưa vào trên người anh, sau một hồi lâu, tay của cô cũng bủn rủn không cách nào nhúc nhích nữa, anh hai mới từ từ ôm chặt cô siết vào trong ngực của anh, rồi để cô ngồi ở trên đùi của anh hai, từng chút từng chút mà vuốt ve sợi tóc đen trơn mượt của cô.
"Nguyễn. . . . . . cha của em, bị trừng phạt là đúng tội, hắn hại chết mẹ của anh cũng hại chết m