Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342309
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2309 lượt.
ọi cảm giác đau lòng cô đều chôn dấu dưới tấm lòng, tất cả tổn thương cô đều có thể giả vờ tự nói với mình cô đã quên, nhiều lần như vậy rồi, còn thêm cả lần này cũng chẳng phải nhiều hay ít đi chút nào? Nghĩ tới đây, lòng cô gần tuyệt vọng mà nghĩ tới, toàn thân cũng không cầm được một mảnh lạnh lẽo, cô co rụt lại thân thể, hướng vào trong ngực ấm áp của anh hai mà chui vào.
Anh hai cảm thấy động tác của cô, nhẹ nhàng gẩy gẩy cái đầu nhỏ của cô, thỏa mãn thở ra một hơi.
Đột nhiên, trong lòng cô có một hình ảnh xẹt qua, cô chợt nâng thân thể lên, nhìn chằm chằm tròng mắt đen của anh hai, chua chát hỏi: "Như vậy thì, chuyện của anh cùng dì nhỏ là gì đây?" Tuy nói sự tình của cha, cô có thể giả vờ quên, nhưng trong mắt người tình không được phép có một hạt cát, chuyện anh hai muốn đục nước béo cò, lừa dối vượt qua tra hỏi, không có cửa đâu.
Mặt anh hai bình tĩnh lại thản nhiên, "Có thể có chuyện gì, cô ta không phải là nhược điểm của Nguyễn Diệp Thành sao, anh chỉ là bắt lấy nhược điểm trí mạng của ông ta mà thôi."
Cô ôm cổ anh hai, lại hỏi: "Các người có hay không. . . . . . Có làm cái đó qua không. . . . . ."
Anh hai ngửa đầu, giả vờ ngây ngốc, "Em nói là làm như vậy?" Nói xong, còn đắc ý dương dương giật giật kiên đĩnh trong thân thể vận sức chờ phát động, ác ý hướng về phía trước mà đỉnh một cái thật sâu.
Cô kêu rên ra tiếng, bám chặt cổ của anh hai, thấp giọng kêu lên một tiếng yêu kiều, "Anh hai. . . . . Đau. . . . . ."
Động tác của anh hai chậm xuống, ảo não thở dài, "Tiểu huyệt khít khao như vậy, làm như thế nào cũng sẽ không dãn ra, có lúc thật đúng là làm cho người ta ảo não. . . . . ."
Cô đỏ mặt, tức giận đập cái vai rộng của anh hai một cái, người đàn ông này rõ ràng cười đến cùng hồ ly y như nhau, còn cố tình dùng thanh âm ủy khuất oán trách như vậy, thật là chọc cho thô bạo chết người trong cơ thể cô rục rịch ngóc đầu dậy.
Anh hai nhìn bộ dạng cô thẹn quá thành giận, rất là hưởng thụ, "Anh rất thích em nhìn chằm chằm hình dáng của anh, làm cho anh cứng rắn kiên cố hơn hòa. . . . . . Hùng tráng!"
Nói xong, bàn tay nắm bầu ngực trắng như hoa của cô mà hung ác dùng lực vuốt ve một hồi.
"Da thịt trơn mềm đến cỡ nào nha . . . . ." Anh hai cúi người cắn lên trái anh đào đứng thẳng trong gió rét kia , thở dài ra tiếng, "Ngọt như thế, thơm như vậy. . . . . . Còn có thể biến thành nhàn nhạt hồng. . . . . ." cái lưỡi linh hoạt nhẹ nhàng liếm qua đẫy đà trắng noãn kia, xem bộ dáng run rẩy của cô, tà khí cười một tiếng.
Cả người cô co rút nhanh một hồi, trong rừng rậm từ từ rỉ ra róc rách mật dịch. Nâng lên đôi tay, cô không kìm hãm được nắm lấy sợi tóc của anh hai, rên rỉ nói: ". . . . . . Dạ. . . . . . Đừng đùa. . . . . ."
Nhưng vừa nói xong câu đó cô liền hối hận, bởi vì đại ca đột nhiên rút ra nhiệt thiết tráng kiện bên trong thân thể, môi mỏng dán vào môi anh đào của cô, hơi thở thơm như hoa lan, "Bảo bối, đừng nóng vội. . . . . ."
Trong một mảnh mờ mịt, cô chợt cảm thấy mị nhãn như tơ của anh hai cư nhiên, hết sức liêu nhân, môi đỏ mọng hấp dẫn khẽ nâng lên, chọc người xung động. . . . . .
Cô không tự chủ được mà nuốt một ngụm nước bọt, âm thanh run rẩy, "Anh hai. . . . . . Anh. . . . . . Anh muốn làm gì. . . . . ."
Anh hai chống thân thể lên, sờ sờ cái cằm, cười đến thật thâm ý, "Anh không phải đã nói rồi sao, em là tiểu nô bộc dành riêng cho anh a, anh sẽ dạy em làm sao làm một tôi tớ!"
Anh hai từ bên giường rút ra một sợi dây lụa màu đen, sau đó dùng nó che lại đôi mắt đang kinh ngạc của cô.
Tứ yêu
Tầm mắt trước mặt bị vải đen ngăn trở, chỉ có khoảng không gian đen kịt, nhưng nhờ đó mọi cảm quan xúc giác trên thân thể nhất là ở tai liền dị thường nhạy cảm.
Khẽ ngẩng đầu lên, cô tìm kiếm anh hai, "Anh hai . . . . . Anh hai. . . . . ." Không thấy được ánh sáng làm cho lòng cô sinh bất an, trực giác muốn chạm tới bóng người ấm áp kia, dường như chỉ có như vậy tâm tính mới có thể từ từ hít thở bình thường trở lại.
Anh hai đón lấy tay cô từ giữa không trung rồi kéo đến trước ngực, nhẹ nhàng cười một tiếng, "Anh ở chỗ này." Ngay sau đó ngón tay dài bắt đầu tùy ý thăm dò nơi mật triều mềm mại kia, "Ướt. . . . . ." Cô nghe thấy tiếng xì xì do đầu lưỡi linh xảo của anh hai bú mút chất lỏng, gương mặt nhỏ nhắn của cô nhanh chóng mắc cỡ mà đỏ hồng lên.
Đột nhiên, cô nghe trên đầu truyền đến thanh âm đê mê khêu gợi của anh hai: "Qủa bóng nhỏ, em thật là đẹp cực kỳ." Bàn tay của anh hai dẫn dắt tay của cô tới trước ngực của anh, "Qủa bóng nhỏ. . . , sờ anh . . . . . ."
Anh hai thở dài một cái rồi hôn lên gương mặt của cô, nói: "Nắm nó rồi di động trên dưới."
Cô tự nhận là chính mình đúng là một người ngoan ngoãn nghe lời, cho nên sau khi nghe xong lời anh hai nói, cô chuyên tâm tiếp xúc tuân theo chỉ thị của anh hai, đỡ lấy vật cứng thẳng tắp kia mà từ từ trên dưới di động. Không lâu sau, trong miệng anh hai liền tràn ra tiếng thở dốc, trong lòng cô dâng lên một cảm