Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342027

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2027 lượt.

bi thương, cười đến cô tịch, cười đến hù dọa thành công từng đàn quạ đen bay về trễ.
Thì ra màn đêm đã lặng lẽ buông xuống.






Hỗn loạn
Diệp Hiên Viên lẳng lặng nhìn cô gái đang nằm trên giường, hàng lông mi dài trên gương mặt trắng nhợt như bóng ma, bất giác vươn tay ôn nhu vuốt ve gương mặt cô, vẻ mặt thất thần.
Từ lúc nào thì anh phát hiện ra tình cảm anh dành cho cô em gái cũng là người thân duy nhất của anh thật đặc biệt?
Là khi cô bốn tuổi vụng về vấp ngã trước mặt anh. Hay là khi mới sáu tuổi, cô cố gắng chịu đựng nỗi sợ hãi, một mình cố chấp chờ đợi anh trong rừng cây. Hay là khi đã qua thật nhiều năm như vậy, cô vẫn thời thời khắc khắc ở cạnh anh, nương tựa vào nhau...
Đã lâu thật lâu.... Diệp Hiên Viên không khỏi thở dài, thời gian trôi qua cũng đã lâu, cô gái có vẻ ngoài ngây ngốc, e dè nhạy cảm đã ở bên cạnh anh, trong lúc vô tình đã thâm nhập vào xương máu anh, hơn nữa, càng lúc càng sâu, giống như cây dây leo quấn chặt lấy anh, không thể nhúc nhích. Anh muốn cô biết rõ, anh đã sớm không phải anh trai kính yêu cô vẫn hay dựa dẫm, anh không muốn làm anh trai ruột của cô, anh muốn ôm cô nhét vào trong ngực, chiếm đoạt cô, đụng chạm cô, từng chút từng chút một hoà tan cô vào máu thịt anh, không để cho người khác mơ ước.
Trong thư phòng.
Diệp Hiên Viên có chút mệt mỏi tựa vào trên ghế, hỏi cô gái một mực cung kính đang đứng trước mặt, “Lữ Yên, rốt cuộc là như thế nào?”
Lữ Yên cúi đầu,. cung kính trả lời, “Diệp tiên sinh, bởi vì chịu kích thích lớn hai lần liên tiếp nên tiểu thư mới phun máu tươi, hôn mê bất tỉnh”.
“Không có biện pháp nào khác sao?” Diệp Hiên Viên day day huyệt Thái Dương, nuôi một lũ người vô dụng này thật tổn hao tinh thần!
“Thật ra thì..........” Lữ Yên nhìn người đàn ông trước mặt thần sắc mệt mỏi, có chút do dự không biết có nên nói hay không.
“Nói đi, tiền nong bên Mỹ có vấn đề gì sao?”
Lữ Yên lắc đàu. “Bên Mĩ vẫn vận hành tốt, không có vấn đề gì lớn. Loại lần trước chúng ta nghiên cứu.... thuốc ức chế trí nhớ đã nghiên cứu chế tạo thành công. Loại thuốc này có thể ức chế một đoạn trí nhớ con người, hơn nữa bị kích nhớ một tỷ lệ rất nhỏ, chỉ một phần vạn, cho dù có loáng thoáng hình ảnh, cũng không gây ảnh hưởng đến các cơ quan khác trong cơ thể.
“Cô nói là, cho dù Miên Miên đã bị kích nhớ, nếu có trong đầu có hình ảnh loáng thoáng cũng sẽ không nhức đầu, không bị chảy máu?”
“Dạ, trên lý thuyết phải......”
Diệp Hiên Viên cắt đứt Lữ Yên, "Cái gì gọi là trên lý thuyết?"
Lữ Yên giải thích, “Bởi vì không làm thí nghiệm lâm sàng, cũng không làm thí nghiệm trên con người nên chúng ta không thể đảm bảo tính an toàn của thuốc, loại thuốc trong mới nghiên cứu thường có tác dụng phụ trong giai đoạn đầu!”.
“Trong giai đoạn đầu là bao lâu?”
“Bình thường là ba tháng, dài nhất cũng chỉ một năm!”
“Là như vậy sao? Một năm!” Diệp Hiên Viên sờ sờ cái mũi thẳng tắp, ra lệnh cho Lữ Yên, “Cô tiêm loại thuốc này cho Triệu Minh và Triệu Dung, cho người theo dõi tại chỗ!”
Lữ Yên có chút chần chừ, “Nhưng, Diệp tiên sinh, chúng ta chưa biết được hết tác dụng phụ của loại thuốc này, không thể đảm bảo an toàn tính mạng cho người thí nghiệm, việc này có hơi quá....”
“Tôi làm việc tự có chủ ý, cô nên quan tâm đến việc của cô thôi!” Diệp Hiên Viên không nhịn được, cắt đứt thiện ý khuyên giải của cô gái trước mặt.
Vật nào cũng phải tận dụng triệt để, Diệp Hiên Viên anh không tốn công nuôi người vô dụng, người hậu đậu! Triệu Minh có can đảm chọc giận anh thì phải có trách nhiệm giải quyết hậu quả. Vả lại, mặc dù anh đối với đứa bé trong bụng Tần Xu Bối không có tình cảm gì, nhưng dù sao cũng là cốt nhục của anh, mặc dù do anh âm mưu bóp chết, nhưng Triệu Minh cũng không khỏi có liên quan, nếu anh không báo thù, không phải đã phụ lòng tiểu sinh mệnh vô tội đó sao (đối với việc này mà nói, Diệp Hiên Viên thật biến thái, tác giả cũng không nhịn được, thật là quá đáng, rõ ràng là chính mình hại chết con của mình còn đổ cho Triệu Minh, thật là biến thái từ trong trứng nước mà. Triệu Minh đáng thương, Amen!)
Dường như đột nhiên phát hiện ra cái gì, Diệp Hiên Viên gọi Lữ Yên đang đi ra cửa.
“Nói cho tôi biết loại thuốc đó nghiên cứu như thế nào?”
Đang mở cửa, Lữ yên hơi sửng sốt, sau đó kịp phản ứng, có chút xin lỗi nói: “Diệp tiên sinh, tổn hại hết sức nghiêm trọng, trong thời gian ngắn sợ rằng.....”
“Đủ rồi”, Diệp Hiên Viên khoát khoát tay, lạnh lùng nói: “Tôi không muốn nghe những lời giống vậy! Được rồi, cô ra ngoài đi!”
Nhìn thân ảnh Lữ Yên biến mất sau cánh cửa, ánh mắt Diệp Hiên Viên ánh lên một nỗi bi thương cùng đau đớn khôn cùng.
Miên Miên, đời này mặc dù em không có cơ hội sinh hài tử, nhưng anh sẽ không để em trở thành người phụ nữ có chút khiếm khuyết nào!
Miên Miên, anh trai sẽ bảo vệ em thật tốt, nhất định sẽ......
“Cốc cốc....” ngoài cửa truyền ra tiếng gõ cửa, cắt ngang Diệp Hiên Viên đang trầm tư.
“Thiếu gia, tiểu thư đã tỉnh!” Mẹ L