Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342033
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2033 lượt.
nào cả, điều ấy đối với cô hay anh ta là đều không công bằng. Cho nên, cả đời này cô chỉ có nói tiếng xin lỗi với cậu nhỏ.
Nhân dịp đầu thu, khí trời có chút ngoài ý muốn nóng bức lên, nhất là lúc xế chiều hai ba giờ, mặt trời càng thêm cay độc dọa người.
Cô đứng ở công viên ven đường chờ Tần Nhật Sơ, không biết có phải là ảo giác của cô hay không, đến cuối cùng cô thấy trước mặt càng ngày càng trở nên mờ tối. Vuốt ve cái trán có chút thấy đau, cô nhìn người đến người đi trên đường phố, thầm nói: "Cái cậu nhỏ này, bình thường luôn luôn đúng giờ, tại sao hôm nay lại tới trễ như vậy chứ. Chẳng lẽ ở trên đường đã xảy ra chuyện gì sao? Hay là anh ta đã quên cuộc hẹn của hai người rồi? Thôi, không đoán nữa vẫn là nên gọi điện thoại xem sao."
Điện thoại vừa thông, cô há mồm hỏi: "Cậu nhỏ, cậu ở chỗ nào vậy?"
Tần Nhật Sơ cười ha ha, "Em xoay người lại xem. . . . . ."
Nghe vậy, cô nghe lời xoay người, nhìn thấy chính là Tần Nhật Sơ đang mở mắt kính ra, từ chiếc Porsche bước xuống bộ dáng thật tuấn tú .
Cô ngẩng mặt lên, muốn cho đối phương một nụ cười thật tươi, nhưng không ngờ trước mắt đã tối sầm lại, sau đó cái gì cô cũng không biết
Mang thai 2
Trong màn sương trắng mịt mờ, xung quanh bốn phía đều như chìm vào hư ảo. Cô đứng tại chỗ, do dự. Không biết cảnh vật phía trước là âm u hay là xinh đẹp, nhưng mọi thứ xinh đẹp đều thường hay che dấu hắc ám cùng ghê sợ không cách nào tưởng tượng được, cô có nên tiến lên phía trước hay không đây?
Cô do dự, cô giãy giụa, cô mê man, cô đơn độc. . . . . .
Trong lúc mông lung, từ trong màn sương mù dầy đặc chợt truyền đến một giọng nữ dịu dàng dễ nghe, "Miên Miên. . . . . . Đi tới đây. . . . . . Miên Miên. . . . . . Đi tới đây. . . . . ."
Không biết vì sao khi cô nghe thấy giọng nữ kia lại làm cho cô nhớ tới tiếng hót thê lương của con chim sơn ca bị Bạo Quân nhốt trong lồng, thanh âm dễ nghe kia xen lẫn một nỗi thê lương đến vô hạn làm cho tim cô hơi nhói đau, nhưng cô lại không còn do dự nữa mà thẳng tiến đi về phía trước.
Cô gái nhẹ nhàng ôm cô vào trong ngực, nhẹ nhàng sụt sùi khóc, "Bảo bối, bảo bối ngoan của mẹ, để cho con một mình ở lại chỗ này chịu khổ, mẹ thực xin lỗi con, bảo bối ngoan của mẹ . . . . . ." Cô gái một mực khóc thút thít khóc bên tai làm cô sâu kín hồi tưởng lại, tình cảm bất đắc dĩ lại tuyệt vọng trong nháy mắt tựa hồ khiến cô cũng cảm động lây mà đến ngây cả trái tim cũng thấy đau nhói ngập trời.
Trở về ôm lấy thân thể đơn bạc của cô gái, mắt của cô liền thi nhau rơi lệ , "Mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . ." Cô lẩm bẩm cái danh từ mà đối với cô vẫn còn hoàn toàn xa lạ, nhưng cô lại thấy thỏa mãn đến không ngờ, dựa vào thân thể mềm mại kia, làm cô thấy mình thật là lười biếng và cũng cực kỳ nhàn nhã và an bình.
Trên xích đu lay động, hai người cứ vừa ôm vừa khóc rống một hồi lâu, không biết qua bao lâu, cô gái mới nhẹ nhàng thở ra một tiếng làm cô thức tỉnh, "Đau quá."
Cô như bắn người lên, luống cuống tay chân kiểm tra cô gái một hồi, "Không có sao chứ?"
Cô gái lắc đầu một cái, cười cười, "Không có sao, con xem lúc con còn trong bụng mẹ rất nghịch ngợm nha, con đá vào bụng mẹ này." Cô gái vừa nói xong, liền cầm tay cô để lên cái bụng tròn của mình, quả thật thần kỳ, lúc cô sờ sờ lên bụng hình như đứa bé rất nể tình mà truyền đến một hồi chấn động.
Cô cảm giác lòng bàn tay kia truyền tới một chút động đậy, rất nhẹ nhàng, giống như có một sinh mạng ở nơi nào đó đang khỏe mạnh lớn lên, hoặc giả vẫn còn không muốn ở yên trong nhà, vội vàng muốn ra ngoài nhìn xem quang cảnh xinh đẹp bên ngoài kia. Tay cô lại đột ngột truyền đến một loại chấn động, gương mặt cô hưng phấn dường như không thể tưởng tượng nổi, "Thật là đáng yêu, thật là thật đáng yêu. . . . . . Con bé đá con. . . . . . Con bé đá con. . . . . . Con bé. . . . . . Con. . . . . ." Cô hưng phấn đến ngay cả lời nói cũng không thể mạch lạc được, huơ tay múa chân, giống như đã trông thấy tận mắt bộ dạng đứa bé đáng yêu đưa tay chân mập mạp ngắn ngủn đá đạp lung tung, lòng cô bỗng tràn đầy ngọt ngào, tràn đầy sung sướng.
Cô gái như muốn sờ sờ đầu cô trấn an, khẽ cười gật đầu một cái, "Đúng vậy, ở trong lòng của người mẹ, đứa con luôn là đáng yêu như vậy. Miên Miên, con bây giờ cũng làm mẹ rồi, từ nay về sau con cũng có thể nhìn thấy đứa con đáng yêu của riêng con, con rồi cũng có thể cảm nhận được con mình đang động đậy trong bụng mình, đứa bé cùng chung huyết mạch tương liên thân tình với con."
Ách, cô sửng sốt, cái gì gọi là cô cũng làm mẹ rồi. Cô mang theo nghi ngờ nhìn về phía cô gái. Cô gái xinh đẹp thấy mặt cô nghi hoặc, không khỏi nhẹ nhàng bình thản vuốt ve bụng cô, thấy cô kinh ngạc mới nở một nụ cười, "Nhìn xem, Miên Miên, nơi này của con cũng có bảo bối rồi đấy."
Cô hoàn toàn ngu ngơ đi, "Này. . . . . . Này. . . . . . Có Bảo Bảo. . . . . ."
Cô gái đồng tình gật đầu, "Đúng vậy, Miên Miên của chúng ta cũng đã trưởng thành rồi, cũng sắp làm mẹ rồi."
"A. . . . . .