Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342009

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2009 lượt.

lên một tia buồn bã, ngay sau đó nhàn nhạt mở miệng, “Từ hôm nay cô có thể chuyển qua làm trưởng phòng kế toán, không cần làm thư kí cho tôi nữa !”
Maggie hơi sững sờ, ngay sau đó hiểu ngay ý anh là muốn cô cuốn gói khỏi đây, đôi mắt to đen có chút không cam lòng: “Diệp tổng, em không hiểu rõ mình làm sai cái gì?”
Diệp Hiên Viên từ trong văn kiện ngẩng đầu lên, nhàn nhạt liếc Maggie một cái, nhưng con ngươi tĩnh mịch kia lại làm cho người ta lạnh cả gáy: “Cô đi theo tôi đã năm năm, thế nên đừng ép tôi nói chuyện tuyệt tình!”
Maggie nếu không hiểu ý anh thì sao có thể được anh để ở bên cạnh mình làm việc năm năm,cô ngẩng mặt cười khổ, “Ngài cứ như vậy tin tưởng nha đầu béo mập kia sao?”
Diệp Hiên Viên đóng lại văn kiện, “Ta chỉ là tin tưởng chính mình!” Miên Miên là bảo bối do một tay anh nuôi lớn, không lẽ tính tình của cô thế nào anh còn không rõ.
Maggie cuối cùng liếc nhìn người đàn ông ngồi trên ghế da chăm chỉ làm việc , cũng là người mà cô đã yêu thầm vọng tưởng năm năm, thở một hơi, Maggie mở cửa đi ra ngoài.
Nhưng vào lúc này, người nọ lại nhàn nhạt mở miệng, “Đợi chút. . . . . .” .
Maggie có chút mừng rỡ dừng bước lại, anh quả nhiên là muốn giữ lại mình sao?
Lại nghe thấy anh nhẹ nhàng nói ra từng chữ: “Bảo bối không mập, tôi không thích có người gọi cô ấy là nha đầu mập!”
Trong lúc nhất thời, Maggie cảm tưởng như nếu ban nãy bản thân đang ở giữa khối băng và hầm lửa, thì cuối cùng rốt cuộc bởi vì câu nói này, cô thấy mình không chút do dự rơi vào trong địa ngục hàn băng rét lạnh thấu xương.






Đánh nhau
Miên Miên, tuần này lớp mình tổ chức đi leo núi, bạn đi không?” Nữu Nữu đi tới, vỗ vỗ vai cô hỏi.
Leo núi? Thôi đi, nhất định anh hai sẽ không cho phép cô.
Đang muốn mở miệng định khéo léo cự tuyệt thì bên cạnh vang lên âm thanh không chút hảo ý: “Nữu Nữu, bạn cần gì phải tự làm mình mất mặt, bạn không biết là Nguyễn đại tiểu thư đây là lá ngọc cành vàng, leo núi gian khổ như vậy, Nguyễn đại tiểu thư làm sao đi được?”
Cô men theo thanh âm nhìn sang, thì ra là Diêu Tịnh, một trong tam đại hoa khôi của trường.
Diêu Tịnh không thể ngờ được Nữu Nữu lại đột nhiên ra tay, sững sờ một lát, vẻ mặt ngây ra, không thể tin được.
Mấy giây sau, cô ta phục hồi lại tinh thần, lập tức nhào tới phản kích.
Theo bản năng, Miên Miên mãnh liệt đẩy Nữu Nữu ra, nghênh người thay Nữu Nữu chịu cái tát này.
Bên tai Miên Miên vang lên tiếng vỗ tay ầm ĩ, nhưng cô không thấy đau đớn, chỉ thấy mặt hơi nóng lên, có chút tê dại.
Nữu Nữu thấy cô bị đánh, càng thêm dũng mãnh, xông lên phía trước, nắm được mái tóc dài của Diêu Tịnh hung ác kéo. Mọi người xung quanh thấy thế rối rít chạy tới ngăn cản, nhưng Diêu Tịnh và Nữu Nữu đều là người cao ngạo,
đâu dễ buông tay, trong chốc lát, phòng học trở nên vô cùng náo loạn.Cho đến khi có người thông minh đi gọi bảo vệ và cô giáo tới, trận hỗn loạn này mới ngừng hẳn.
Trận này thương vong thật nghiêm trọng, mái tóc dài của Diêu Tịnh bị Nữu Nữu giật ra một mảng lớn, gương mặt xinh đẹp cũng bị Nữu Nữu cào đến chảy máu, toàn thân nhếch nhác. Ngược lại cánh tay của Nữu Nữu chỉ khẽ rách, hơi rớm máu. Nhưng Miên Miên thân thể vốn yếu ớt lại không được thế, trên mặt bị mấy vết cào, trên cánh tay, trên đùi, khắp nơi đều là máu ứ đọng, bên má phải còn sưng lên giống như cái bánh bao.
Cô giáo chủ nhiệm dẫn các cô đi tới phòng y tế của trường, xử lý sơ qua mấy vết thương. Ngay sau đó, liền gọi cho phụ huynh từng người, còn cáu kỉnh trách mắng bọn họ thiếu điều không dừng lại được.
Chẳng bao lâu sau, mẹ Diêu Tịnh đã đến. Bà ta là một người phụ nữ lạnh lùng, vừa nhìn có thể đoán được lúc trẻ cũng là một mỹ nhân ghê gớm “phi dương bạt hổ”. Sau khi ôm Diêu Tịnh một hồi, nghe bảo bối tâm can kêu loạn lên, bà ta quay qua chỗ Miên Miên cùng Nữu Nữu, không nói đạo lý gì mà đột nhiên đánh tới.
Không bao lâu sau, mẹ Nữu Nữu cũng đã đến, nhìn thấy Nữu Nữu thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng đến khi đảo mắt nhìn đến bộ dạng của Miên Miên, sắc mặt liền trầm xuống.
“Con là Miên Miên?”
Nữu Nữu nhìn thấy sắc mặt mẹ mình không tốt, kéo kéo vạt áo làm nũng: “Mẹ, bọn họ bắt nạt con cùng Miên Miên!”
Miên Miên hiểu Nữu Nữu là lo lắng cho cô không có chỗ dựa nên mới nóng lòng muốn lôi kéo bà mẹ. Tuy Miên Miên rất thân với Nữu Nữu nhưng chuyện gia đình cô cũng chưa từng nói tới.
Mẹ Nữu Nữu chăm chú nhìn cô thật lâu một cái, trong mắt tràn đầy yêu thương, “Đứa nhỏ này, làm sao lại bị đánh thành như vậy!”
Tục ngữ nói hai người phụ nữ cùng một con vịt đã thành một cái chợ, lại thêm hai bà mẹ vì bảo vệ cho con mình mà lại càng ồn ào thêm. Không bao lâu sau, trong phòng làm việc của hiệu trưởng, càng ngày càng rùm beng vẫn không dàn xếp được ổn thỏa, mà không biết vì sao, anh hai cô mãi vẫn chưa tới.
“Xin lỗi, đây là trường nữ trung XX sao? Tôi là phụ huynh của Nguyễn Miên Miên”. m thanh hết sức yêu mị mềm mại khiến cho cô toàn thân thấy buồn nôn, không khỏi nhìn về phía người