Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342026
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2026 lượt.
tới, quả nhiên là Lăng Thịnh. Sau lưng anh chính là anh hai anh tuấn khôi ngô của cô.
Mọi người trong phòng nhất thời bị hai phong thái đối nghịch nhưng đều là cực phẩm nam nhân cùng nhau tiến vào làm cho sững sờ, tiếng cãi vã liền ngưng bặt.
Lăng Thịnh từ chỗ đứng, cũng không nhìn đến Miên Miên, theo quán tính uốn éo đến trước gương mặt mỹ lệ được chăm sóc cẩn thận của cô hiệu trưởng ra vẻ xum xoe lấy lòng.
“Mỹ nhân, thật hân hạnh được gặp cô, tôi tự giới thiệu trước, tôi là Lăng Thịnh, là anh họ của Nguyễn Miên Miên, đúng rồi, cô xem Miên Miên nhà tôi đáng yêu không?”
Anh hai cô nhìn chung quanh một vòng, sải bước đến kéo chiếc rèm cửa ở chỗ cô ra.
Nhìn thấy mặt cô, anh cứng đờ người, sát khí vô hình trên toàn thân từ từ tràn ra.
Lúc này Lăng Thịnh cũng đã để ý, quay đầu lại nhìn cô một cái, lui về phía sau một bước, kêu to lên, “Oa, ngươi là ai?”
Cô có chút bất đắc dĩ xoa xoa vết thương trên mặt. Không đến nỗi khoa trương vậy chứ!
“Lăng Thịnh ca ca, em là Miên Miên!”.
Lăng Thịnh bước về phía trước, chăm chăm nhìn cô một hồi lâu, không nói một lời nào.
Anh hai cô cũng vậy, chỉ mím chặt đôi môi mỏng, chăm chú nhìn mặt cô, không nói một lời nào, mặc kệ cho nữ hiệu trưởng đang dịu dàng gọi cũng ngoảnh mặt làm ngơ.
Bị ánh mắt mãnh liệt lại bén nhọn của hai người đàn ông trước mặt đâm vào toàn thân khiến cô không được tự nhiên, do dự mở miệng: “Anh hai? Lăng
Thịnh ca ca?”.
Anh hai cô hơn nửa ngày sau mới phục hồi lại tinh thần, nhẹ nhàng sờ sờ gò má sưng đỏ của cô, cúi đầu hung ác hỏi: “Người nào làm?”
Cô có chút đau đớn, co rút lại, không trả lời.
Nữu Nữu ở bên cạnh thay cô đáp: “Dạ, là con bé kia, con bé đang khóc “lê hoa đái vũ” kia” Nữu Nữu nói xong còn chỉ chỉ đến Diệu Tịnh đang ngồi ngây ngô trên ghế sa lon, gương mặt si ngốc chỉ bởi vì anh hai cô liếc mắt nhìn qua cô ta.Chăm chăm nhìn vào Diệu Tịnh một lúc, anh quay đầu lại nhẹ nhàng ôm lấy cô đến ngồi trên một chiếc sa lon khác.
Lăng Thịnh cũng bước tới, nhìn hai mẹ con đối diện, cười như không cười nói, “Thì ra là Diêu thị phu nhân sao?”
Mẹ Diêu Tịnh nhanh chóng phục hồi tinh thần, có chút vênh vào, tự đắc nói: “Biết thế còn chưa qua đây nhận lỗi, làm bị thương con gái bảo bối của tao, các người thật không có mắt!”
Lăng Thịnh giống như nghe được chuyện tiếu lâm, cười lên ha hả: “Bà bắt chúng tôi xin lỗi? Ha ha, đầu gỗ, bà ta bảo chúng ta nhận lỗi kìa, ha ha”.
Nụ cười làm cho người khác không hiểu được. Sắc mặt mẹ con Diêu Tịnh càng trở nên khó coi, hết xanh đến đỏ.
Một lúc lâu sau, Lăng Thịnh mới ung dung mở miệng: “Muốn chúng tôi xin lỗi, xem ra các ngươi không có phúc được hưởng rồi!”
m thanh lạnh như băng, tựa như từ trong địa ngục vọng ra, âm lãnh đánh thẳng vào mọi người.
Diêu Tịnh vẫn còn gắng vùng vẫy: “Nguyễn Miên Miên, con bé xấu xí này dám cào rách mặt tao, tao sẽ khiến chúng mày nhà tan cửa nát!”
Anh nghe vậy, bàn tay đang khẽ vuốt khuôn mặt cô ngừng lại, bộ dạng thuận theo cúi xuống, rõ ràng là đang cười: “Nhà tan cửa nát? Đươc, vậy thì như mong muốn của mày! Lăng Thịnh!”
Lăng Thịnh nghe lời đi tới trước mặt cô hiệu trưởng, chớp chớp đôi mắt to kiều mị: “Hiệu trưởng, chúng tôi đi trước!”
Mẹ con Diêu Tịnh vừa nghe thấy vậy, “Làm sao có thể như thế….”
Lăng Thịnh lại nói, “Chúng ta ra ngoài hòa giải đi, tránh làm dơ bẩn đôi mắt to xinh đẹp của hiệu trưởng đây”.
Cô hiệu trưởng bị lời nói của Lăng Thịnh dụ dỗ, hơi lâng lâng, phất phất tay, tỏ ý tán đồng.
Đoàn người đi ra khỏi phòng làm việc của hiệu trưởng.
Trên đường, Diệu Tịnh có chút ghen tỵ nhìn cô được anh hai ôm vào trong ngực, không nhịn được lớn tiếng nói: “Nguyễn Miên Miên, con bé xấu xí này, làm sao mày có thể xem thường tao, xem bộ dạng mày cũng là dạng người không tiền không thế, như vậy đi, khấu đầu trước tao ba cái, bản tiểu thư sẽ đại nhân đại lượng mà tha thứ cho!”
Lời này vừa nói ra, cô liền cảm thấy thân thể anh khẽ run lên, cánh tay to đang ôm cô bỗng xiết chặt lại.Nữu Nữu đi bên cạnh tức giận nói, “Diêu Tịnh, mày đừng có quá đáng!”
Diêu Tịnh cười hắc hắc: “Đứa con gái như nó căn bản không xứng đáng được học ở trường này, dáng dấp xấu xí như vậy….”
"Chát!" Một âm thanh thanh thúy vang lên cắt đứt lời Diêu Tịnh
Cô giật mình nhìn sang, thấy Lăng Thịnh thổi thổi bàn tay ửng đỏ, “May mắn cho cô là cậu ấy không rảnh tay đến đánh cô”. Lăng Thịnh đưa mắt nhìn về phía anh, “Nhưng không có nghĩa là tôi ở đây ăn không ngồi rồi!”
Nói xong, lại một tiếng “Chát!” nữa thanh thúy vang lên.
Trong lúc mọi người còn đang lơ ngơ chưa tỉnh, trong hành lang đã xuất hiện mấy tên đàn ông vạm vỡ khôi ngô, tóm lấy mẹ con Diêu Tịnh ném lên xe. Lăng Thịnh thương tiếc sờ sờ mặt Miên Miên, trong mắt lóe lên hận ý, cũng cùng đi lên theo chiếc xe.
Cô nép trong ngực anh hai, có chút lo lắng, “Anh hai, không sao chứ?”
Anh cúi xuống, ôm cô đi theo hướng khác, “Không sao!”
Miên Miên không có biết, trước khi vứt bỏ Lăng Thịnh còn đùa chơi cô ta cho đến chết. Diệp Hiên Viên không nói cho cô hay.