Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342031

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2031 lượt.

lòng bàn tay cô, thiêu đốt cô cả người nóng lên, đầu óc trống rỗng,
Đột nhiên trong đầu cô truyền đến từng đợt âm thanh ghê tởm bỉ ổi.
"Em gái. . . . . . Giúp anh nắm. . . . . ."
“Em gái………. Của anh có to không……. Có cứng không…………”
“Em gái………. Có muốn thử một chút không…….. Em gái……… thật sảng khoái……….”
Không được, Miên Miên không muốn, Miên Miên không muốn.
Anh hai, cứu Miên Miên, cứu Miên Miên!
"A —— anh hai, cứu Miên Miên!" Cô quơ quơ tay, hét lên chói tai.
Tần Nhật Sơ dường như cũng nhìn thấy cô không khỏe, cầm tay cô ân cần hỏi, “Miên Miên, em làm sao vậy? Miên Miên?
Cô cố sức giằng ra, không được đụng vào cô, thật buồn nôn, buồn nôn quá.
“Anh hai, cứu mạng, buồn nôn, buồn nôn quá, Miên Miên buồn nôn quá!” Trong miệng cô bắt đầu có mùi máu tanh từ miệng lan ra, đầu óc choáng váng, càng ngày càng đau, không thể suy nghĩ, không thể….
"Miên Miên ——"
Cuối cùng cô chỉ nhớ Tần Nhật Sơ sắc mặt thất kinh nhào tới cô
Giằng co
Không khí trong thư phòng dường như đông cứng lại, mơ hồ che giấu sát ý bên trong.
Hai người đàn ông ưu tú trợn trừng mắt nhìn nhau, không ai mở miệng nói trước.
Trên gương mặt tuấn tú lãnh khốc của Diệp Hiên Viên lộ vẻ hung ác nham hiểm, trừng mắt nhìn đối phương giống như muốn dùng ánh mắt nóng bỏng đốt cháy hắn thành tro. Còn Tần Nhật Sơ thường ngày lúc nào cũng ôn tồn nho nhã cũng có vẻ âm trầm hiếm thấy, không nói một câu, chỉ có bàn tay nắm chặt cho thấy anh đang cố gắng hết sức nhẫn nhịn cơn giận ngút trời trong lòng.
Trong nháy mắt, ánh mắt của hai người lóe lên sát ý.
Thật lâu sau, Diệp Hiên Viên lên tiếng: “Rốt cuộc anh đã làm gì cô ấy?”
“Ha ha?”, Tần Nhật Sơ cười lạnh một tiếng, “Tôi làm gì ư? Đáng lẽ tôi phải hỏi anh đã làm gì mới đúng?”
Diệp Hiên Viên đanh mặt lại, không đáp. Tần Nhật Sơ cũng không thể khống chế cơn giận của mình, buột miệng chất vấn: “Miên Miên tại sao lại tự ti như vậy, lúc nào cũng thấy bất ổn, còn e ngại khi tiếp xúc với người khác, anh là “anh hai tốt” của cô ấy, có phải là nên giải thích một chút không?”
Tần Nhật Sơ vĩnh viễn không thể nào quên cảnh cô gái đáng yêu đó run rẩy thét chói tại, miệng phun ra máu tươi. Anh thừa nhận hôm nay hơi càn rỡ một chút, nóng lòng một chút, nhưng dựa vào dáng vẻ của anh thì không thể nào lại khiến cô ấy có phản ứng kịch liệt như vậy! Quả thật là tiếng thét thê lương, vẻ mặt tái nhợt, máu tươi không ngừng chảy đã xé nát trái tim anh. Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?
Lúc này, Diệp Hiên Viên ở bên cạnh lên tiếng cười nhạo, “Anh cho rằng anh là ai? Dựa vào cái gì mà tôi lại phải giải thích với anh?”
“Dựa vào cái gì ư?”, Tần Nhật Sơ giận quá hóa cười, “Dựa vào tôi là chồng chưa cưới của Miên Miên? Dựa vào tôi là người yêu của Miên Miên? Dựa vào tôi là người đàn ông thật lòng yêu thương cô ấy!”.
“Ha ha ha…….” Diệp Hiên Viên ngửa đầu cười to giống như đang được nghe chuyện tiếu lâm, “Ai cho phép? Anh đừng quên tôi là người giám hộ của Miên Miên, tôi là chúa tể của cô ấy, là chúa tể duy nhất, cũng là người yêu duy nhất của cô ấy, tôi muốn cô ấy sống là phải sống, giống như, tôi muốn cô ấy, cô ấy không thể cự tuyệt! Tần Nhật Sơ, tôi nói cho anh biết, kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa, Nguyễn Miên Miên vĩnh viễn đều là người của tôi! Cô ấy không chỉ là người thân duy nhất, mà còn là người phụ nữ duy nhất của tôi!”.
“Anh ——", Tần Nhật Sơ híp mắt lại, tràn đầy tức giận, “Diệp Hiên Viên, anh thật quá đáng lắm, cô là người, anh không phải đang nuôi con mèo, con chó mà lúc hứng lên thì trêu chọc cô, lúc mất hứng thì cố tình làm nhục, tổn thương cô ấy! Anh đừng quên, anh với cô ấy là anh, em, anh vĩnh viễn chỉ có thể là anh trai của cô ấy, không bao giờ có thể là chồng cô ấy mà có thể yêu thương, che chở cho cô ấy được, việc ấy còn lâu mới đến phiên anh!”.
“Ha ha, tôi có nói là muốn làm chồng cô ấy sao?”, Diệp Hiên Viên cười khẽ, “Tôi chỉ muốn làm người đàn ông duy nhất của cô ấy, cái danh hão đó tôi chẳng cần, tôi khinh thường nó!”.
Nghe thấy vậy, Tần Nhật Sơ cũng bớt giận tỉnh táo lại, giơ tay xoa xoa trán, “Anh không muốn, không có nghĩa là cô ấy không muốn, anh cũng biết từ nhỏ cô ấy không có cảm giác an toàn, đối với cô ấy mà nói, một người chồng thật tâm yêu thương cô ấy mà không quan tâm đến bất kỳ lợi ích nào có ý nghĩ như thế nào anh có biết không? Diệp Hiên Viên, anh có dám chắc anh không tiếp cận cô ấy là bởi vì quyền thừa kế của Nguyễn Thị đang trong tay cô ấy sao? Anh dám nói sao? Diệp Hiên Viên?”
Không ngờ, Diệp Hiên Viên lại sảng khoái thừa nhận.
“Sao tôi không dám, tôi thừa nhận là tôi muốn quyền thừa kế của Nguyễn Thị, rõ ràng là tôi mới là con trai ruột của lão mà cái gì cũng để lại cho một đứa con gái! Tôi không phục, Nguyễn Thị phải là của tôi, tôi muốn nó, mà Miên Miên chính là cách nhanh nhất và tiện nhất! Tôi không hối hận, tôi không thấy phải nói lời xin lỗi! Tôi là một doanh nhân, chỉ nghĩ đến chuyện kiếm lời, dùng chi phí nhỏ nhất để đạt được lợi nhuận cao nhất, tại sao lại không làm chứ?”.
Ngừng lại một lúc, Diệp Hiên