Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342206

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2206 lượt.

chú ý cô bé kia đã lâu rồi, mặc dù có hơi mập một chút, chỉ là cặp mắt to sương mù kia a, thật đúng là câu dẫn người ta . . . . . ."
"Phi, ta khinh ngươi lâu nay đều ở bên ngoài nuông chiều không ít em gái mắt to như sương , còn muốn chà đạp người khác. . . . . ."
"Dù sao, đóa hoa nhỏ kia sớm muộn không phải cũng bị chà đạp sao, còn không bằng đi theo anh trai ta đây, bảo đảm để cho cô bé thoải mái lên tới trời. . . . . ."
"Ha ha. . . . . ."
Một đống từ ngữ dâm tà khó nghe lay động đi qua, Tần Nhật Sơ từ chổ tối cua quẹo đi ra.
Có chút mập? mắt to đầy sương, còn là bạn học con gái Liễu gia ? Chẳng lẽ là Miên Miên?
Nghĩ đến đây khả năng này, Tần Nhật Sơ nắm chặt hai quả đấm, hai mắt âm lãnh, Đằng Minh, ngươi dám đụng đến Miên Miên, ta sẽ để cho ngươi hối hận vì đã tới cái thế giới này.
Không hề suy nghĩ nhiều nữa, Tần Nhật Sơ triển khai tìm kiếm cái nơi chết tiệt mà Đằng Vân Nhị Thế Tổ vừa nói .
"Miên Miên, em tỉnh tỉnh, Miên Miên. . . . . ." Mờ tối, có một đôi tay lạnh như băng bàn tay lạnh ấy nhẹ nhàng vỗ gương mặt của cô, nhẹ nhàng mà dịu dàng, man mát mà lành lạnh , thật thoải mái nha. Cô không nhẫn nhịn được hướng cái nơi lạnh như bang dán tới, lại than nhẹ một tiếng, "Thật thoải mái a!"
Bàn tay trên mặt bỗng cứng đờ, ngay sau đó là một hồi long trời lỡ đất, lại có đôi bàn tay thật chặt ôm cô lên.
"Rất nóng. . . . . ." ma sát hai chân, hướng người tới trên người nào đó cọ tới, "Anh hai, Miên Miên. . . . . . Vô cùng. . . . . . Khó chịu. . . . . ."
Bước chân bên dưới dừng lại một chút, một thanh âm trầm thấp vang lên, "Kiên trì nén xuống, Miên Miên, anh lập tức đưa em đi bệnh viện!"
Cô nắm áo người trước mặt , lắc đầu không ngừng , "Miên Miên. . . . . . Không cần đi bệnh viện, Miên Miên phải về nhà. . . . . . anh hai, Miên Miên. . . . . . Phải về nhà. . . . . ."
"Đươc." Thanh âm dừng lại, ‘Anh đưa em về nhà, Miên Miên ráng chịu một chút nữa!"
Trên người càng ngày càng nóng, cả người cũng càng ngày càng vô lực, cô mở cái miệng nhỏ nhắn ra,bộ dạng giống như một con cá rời khỏi nước mà hô hấp khó khăn, khẽ đóng rồi khẽ mở, "Anh hai. . . . . . Khó chịu. . . . . . Miên Miên khó chịu. . . . . ."
Cô khẻ cọ bắp chân nhỏ, thân thể dâng lên từng trận khó nhịn mà khẩn cầu, "Anh hai. . . . . . Cứu cứu. . . . . . Cứu cứu Miên Miên. . . . . ."
Không biết qua bao lâu, một cái vật thể man mát lành lạnh ném tới trong lòng cô. Cô gần như tham lam mà lại gần, cuối cùng cũng thấy thư thái một chút xíu. Từ từ, cái gì đó lạnh như băng cũng bắt đầu thay đổi trở nên nóng bỏng, trên người bị nhiệt lưu đè nén lại bắt đầu lan tràn toàn thân, phá hủy đi ý niệm cuối cùng của cô.
Thật là muốn biết , nhưng là vừa không biết là cái gì, chẳng qua là nhiệt lưu ùn ùn mà kéo đến , khắp nơi đều là nham thạch nóng chảy nóng bỏng, cô giống như một tòa núi lửa đang kiềm nén, sẽ lập tức bạo phát phun trào .
Trước mắt càng ngày càng mơ hồ, cô rốt cuộc lớn tiếng khóc lên, "Anh hai —— Miên Miên khó chịu. . . . . ."
Giữa lúc mông lung, một đôi tay ôm ta vào trong bờ ngực kiên cố, nhẹ nhàng dỗ dành lấy cô.
"Miên Miên, anh ở chỗ này, không khóc, Miên Miên không khóc."
Trong đầu cô là một mảnh lửa nóng, đã không thể phân biệt đây có phải hay không là thanh âm của anh hai, chẳng qua là cô cảm thấy thanh âm này giống như một vũng nước mát, từ từ tưới đi ngọn lửa trong nội tâm của cô, ‘Là anh hai sao?" Lại hướng vào trong ngực người ấy dùng sức mà cọ tới,lại ngửi ngửi, di, không đúng, đây không phải là anh hai , trên người anh hai có mùi cỏ xanh, mà này không có, không có, cô giùng giằng, "Không phải. . . . . . Không phải anh hai . . . . . . Buông tôi ra, buông tôi ra. . . . . ."
Người tới không có trả lời, chẳng qua là nghe lời buông cô ra, sau đó cô tiếp tục bị kéo vào trong một khuôn ngực quen thuộc, "Miên Miên, anh là anh hai!"
Cô ra sức hít hà, là mùi cỏ xanh , là anh hai, là anh hai, cô vươn tay, ôm sát người trước mặt, mềm nhũn kêu một tiếng, "Anh hai!"
Tần Nhật Sơ nhìn thú con đang được an ổn trong ngực Diệp Hiên Viên,vẻ mặt ngầm cam chịu mà chấp nhận đi , "Anh thắng, người Miên Miên chọn lần này chính là anh, nhưng mà ——"
Tần Nhật Sơ ngẩng đầu lên, mắt sáng như đuốc, "Tôi sẽ không buông tha, anh thắng trận chiến này chẳng qua là do có thời khắc mười hai năm gắn bó, đó chỉ là một loại thân tình quen thuộc , mà không phải là thứ tình yêu khắc sâu tồn tại vĩnh cữu! Cho nên —— tôi sẽ không buông tha, tôi sẽ không buông tha!"
Diệp Hiên Viên ôm sát cô gái trong ngực, nói lên một tiếng châm chọc: "Vậy thì thế nào, bất kể như thế nào, mặc kệ là thân tình hay là tình yêu, giờ khắc này đều là tôi thắng!"
Nói xong, ôm cô gái xoay người bước vào nhà, lưu lại Tần Nhật Sơ đứng yên tại chổ mà nắm chặt quả đấm, chung quanh một mảnh yên lặng đến ảm đạm .
Tần Nhật Sơ nhìn hai người xa xa dần rời đi , hơi mắt khép hờ, mình thua sao?






Diệp Hiên Viên thả lỏng ôm cô gái đi vào trong nhà.
Cái này gọi là cái