Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342053
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2053 lượt.
vậy mà còn sống được sao? Bỏ lại Tần bá ở đằng sau, cô vội vã hướng lầu hai mà chạy tới.
“Cậu?” Cô gõ cửa phòng của mẹ mình. Bên trong cửa một mảnh tĩnh mịch. Cô kiên nhẫn tiếp tục gõ, nhẹ giọng kêu lên: “Cậu, cậu mở cửa đi, con là Miên Miên đây, cậu…”
Qua thật lâu, khi ngón tay đã gõ đến vô lực không thể nhấc nổi lên nữa thì cửa mở ra, Tần Nhật Sơ đi ra. Cô nhìn nam nhân trước mặt đầu tóc rối loạn, hốc mặt đỏ lên, râu ria cũng không cạo, khuôn mặt đầy chán nản. Nam nhân này là người cậu đẹp như thiên thần của cô sao? Lòng cô đau nhói, hốc mắt không tự chủ được chợt ướt. Tiến lên một bước, cô kéo lấy vạt áo của người đàn ông trước mặt, dè dặt: “Cậu?”
Tần Nhật Sơ nhìn cô một cái, hất tay cô ra, nhàn nhạt mở miệng: “Sao cô lại tới đây?” Nói xong cũng không liếc nhìn cô nữa, xoay lưng lại, thuận thế ngã ở trên giường.
“Cậu?” Cô do dự đi lên phía trước: “Bọn họ nói cậu đã khóa cửa trong phòng này rất lâu, nên con muốn đến thăm một chút…”
“Bây giờ thì nhìn xong rồi, ta sống vô cùng khỏe mạnh, cô có thể đi về.” Tần Nhật Sơ cắt đứt lời nói của cô, phất tay tiễn khách.
"Nhưng là, cậu…"
“Tốt lắm, tôi đều nói ta không sao, cô còn ở lại đây làm gì? Cô mau đi ra ngoài, đi ra ngoài ngay cho tôi!” Tần Nhật Sơ đứng lên, đẩy cô ra phía cửa.
“Cậu, không cần, cậu…” Cô vẫn giãy giụa, sau đó vẫn là bị đẩy tới cửa. Vậy mà một giây tiếp theo, nam nhân trước mặt bỗng chốc ngã sóng xoài xuống đất, ngất đi.
“Cậu, cậu, người không sao chứ? Tần bá, Vương tẩu, có ai không, cậu ngất rồi!”
Sau một hồi hỗn loạn, cuối cùng hiện trường cũng bình ổn trở lại. Cô nhìn nam nhân bởi vì ngất xỉu mà đang nằm trên giường, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh anh, sửa lại một chút đầu tóc rối bời của Tần Nhật Sơ, thấp giọng nói: “Cậu, làm sao người lại không biết tự chăm sóc mình! Cũng đã là người lớn rồi, vậy mà còn giống như một đứa trẻ hay làm nũng, bị bệnh liền trốn đi!” Chợt, cô căng thẳng, nguyên lai là Tần Nhật Sơ đang ngủ mơ, bắt lấy tay của cô.
“Yên Nhiên… Tỷ tỷ…”
Là tên của mẹ cô, trong mơ cậu gặp được mẹ sao?
“Yên Nhiên… Tại sao muốn gả cho… gả cho Nguyễn Diệp Thành… Tại sao….”
Nếu như cô cảm giác không lầm, Tần Nhật Sơ vô tri vô giác đang mê sảng dường như rất tức giận, là tức giận cha của cô sao? Chẳng lẽ mẹ gả cho cha, cậu không phải rất hài lòng, hoặc là… rất tức giận. Lại nghe Tần Nhật Sơ còn không ngừng lẩm bẩm nói: “Yên Nhiên… Yên Nhiên… em sẽ chăm sóc tốt cho Miên Miên… Miên Miên…”
Tay đang vuốt tóc Tần Nhật Sơ của cô chợt dừng lại, dường như có một loại âm thanh bỗng chốc từ quá khứ xuyên vọt tới…
“Sơ Nhi… Giúp tỉ, hãy chăm sóc cho Miên Miên thật tốt!” Còn nhớ rõ đó là sau khi bị người của Tứ đại Gia tộc chặn lại, giống như còn đang ở trong mơ thấy một người con gái xinh đẹp đang hướng một thiếu niên gầy yếu mà dịu dàng dặn dò. Người con gái xinh đẹp đó là mẹ sao? Người thiết niên gầy gò ở bên cạnh có là phải Tần Nhật Sơ, là cậu?
Là anh sao, thì ra khi còn ở trong bụng mẹ, cô cũng đã sâu sắc mà ghi nhớ anh, chẳng qua là năm tháng đổi thay, nên khi gặp lại đã hóa thành những người xa lạ… Thật ra thì cô vẫn chưa chính thức được người đàn ông đang nằm trên giường này nhận làm người thân, làm cậu của cô. Trong đoạn kí ức đã từng đánh mất trước đây, anh cũng chỉ là một nam nhân xưng danh là “cậu” chứ không phải chân chính là người cậu thân thiết trong gia đình.
Nghĩ đi nghĩ lại, cô cảm thấy nam nhân này mang đến cho người ta cảm giác rất thân thuộc, nhưng cũng dường như chẳng có điều gì rõ ràng cả. Trong đoạn kí ức của tuổi thơ cô cũng chưa từng xuất hiện thân ảnh của anh, hơi thở của anh…
Khẽ lau đi mồ hôi trên trán Tần Nhật Sơ, cô nhẹ giọng nói: “Cám ơn cậu, con cũng cảm ơn người, mẹ của con!”
"Chúng ta đều là Tiểu Thanh oa, oa oa oa oa oa oa, thích cuộc sống vui vẻ , thích nhất nói chuyện cười. . . . . ."
Chết rồi, đó là tiếng chuông mặc định của anh. Cô vơ lấy điện thoại, vội bước nhanh vào phòng tắm, nhấc máy: “Dạ, anh hai”
Đầu dây bên kia là tiếng Anh hai đang ầm ầm tức giận vang lên: “Đang ở đâu? Sao đã muộn thế này còn chưa về nhà?”
Người cô run lên, do dự liếc nhìn nam nhân đang ngủ mê man trên giường, thận trọng đáp: “Em ở nhà cậu, cậu ấy đang bị bệnh, rất nghiêm trọng!”
“Cậu?” Tiếng Anh hai đầy âm dương quái khí từ trong điện thoại xuyên thấu truyền tới: “Em nói Tần Nhật Sơ?”
"Éc. . . . . . Phải . . . . . Cậu ấy ngã bệnh. . . . . ."
“Bụp!” Điện thoại đột ngột bị ngắt.
Anh tức giận sao, nhưng là Tần Nhật Sơ đang ở đây, cô không thể nào bỏ anh mà đi được a, cho dù ở đây có Tần bá và Vương tẩu, nhưng dù sao cũng là những lão nhân đã lớn tuổi, thức đêm hẳn là không tốt rồi. Cô đang chìm trong suy nghĩ, Tần Nhật Sơ bắt đầu trở mình, mê sảng liên hồi: “Miên Miên… Miên Miên… Bỏ lại quá khứ… Đừng rời xa anh…”
Cô chạy chậm tới trước giường, cầm tay Tần Nhật Sơ lên, dịu dàng an ủi: “Không sao, không sao, Miên Miên đang ở đây, Miên Miên đang ở đây!”
Bao xúc động của Tần Nhật Sơ đột nhiên chìm xuống, đầu không tự chủ được liền hướng vào bàn tay cô mà cọ sá