Tác giả: Vu Thiên Hâm
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341275
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1275 lượt.
ờng xuống là cuống cuồng lao ra cửa. Sau đó cầu thang náo động bởi tiếng bước chân bình bịch của tôi.
Hôm nay giao thông khá tốt, không có ùn tắc nghiêm trọng. Lúc vội vàng chạy vào bệnh viện tôi có chút mất phương hướng, cho dù đã đến đây n lần. Lúc này tôi thật sự muốn mọc ra đôi cánh, bay đến cạnh bố tôi.
Tôi căng thẳng đến mức quên mất mẹ tôi nói bố ở phòng nào. Cho dù tôi vỗ trán đau điếng cũng không thể nhớ được, mãi tới khi vỗ đỏ cả trán mới nhớ được mấy con số đó.
Tôi mở cửa phòng bệnh, Hứa Y Nam và Hàn Cần Hiên đã chạy đến trước tôi. Không kịp chào hỏi, tôi chạy đến níu lấy cánh tay mẹ hỏi han tình hình, thấy mắt bà đã sưng mọng như hai quả đào. Giọng mẹ ngắt quãng, nức nở: “Bố con… bị cao huyết áp… bị ngất…”
Lúc mẹ mới nói được nửa câu, tôi lo lắng tưởng như ngừng thở, lúc nghe đến hết câu, cơn choáng váng của tôi mới dần dần tan đi.
“Bây giờ bố thế nào ạ?” Tôi mở to mắt nhìn bố tôi đang nằm hôn mê trên giường, cảm giác lo sợ làm tim loạn nhịp.
Hoàn cảnh này khiến tôi nhớ tới buổi chiều hôm đó, khi bệnh tim của ông nội tái phát phải nhập viện. Khi đó tôi vẫn còn nhỏ, chưa hiểu chuyện. Ông nội nằm trên giường bệnh, không mở mắt, không nói chuyện, không cử động. Tôi cầm quả táo ở tủ đầu giường đến lay lay tay ông, gọi: “Ông ơi, ông dậy ăn táo này.” Nhưng ông chỉ nằm đó yên lặng, mẹ bế tôi ra ngoài nói: “Ông nội ngủ rồi, đừng gọi ông.”
Lúc này nhớ lại mình hồi đó, có chút buồn cười, nếu tôi có thể khiến người đang hôn mê nằm trên giường bệnh ngồi dậy ăn táo thì chẳng hóa ra tôi là thần y hay sao.
Bố tôi lúc này giống hệt như ông tôi hồi đó, cũng không mở mắt, không nói, không cử động. Bây giờ tôi đã lớn rồi, không còn kéo tay gọi bố dậy ăn táo như hồi nhỏ nữa.
Chỉ là ông tôi sau khi kiên trì được mấy ngày thì ra đi mãi mãi. Ngày đưa tang ông, cả gia tộc chúng tôi đều mặc đồ đen, bố tôi quỳ trước mộ ông suốt một giờ. Bây giờ nghĩ lại, nếu lúc đó chúng tôi không phải là quá nhỏ thì có lẽ bố tôi đã gọi chúng tôi lại quỳ lạy cùng ông rồi.
Tôi nghĩ miên man, trong lòng bỗng cảm thấy xót xa. Từ khi ông tôi mất đến nay, mỗi lần đến phòng bệnh tôi đều thấy mình căng thẳng và sợ hãi vô cùng. Tôi ghét nơi đây, cực kỳ ghét. Kể cả cách bài trí toàn một màu trắng lạnh toát ở nơi đây cũng khiến tôi bủn rủn chân tay.
Tôi đứng bên giường bệnh khá lâu nên chân có cảm giác tê cứng, nhè nhẹ giẫm giẫm chân hai cái và tìm một chỗ trong phòng rồi ngồi xuống.
Hàn Cần Hiên khoác tay Hứa Y Nam lặng yên ngồi đó, căng thẳng chờ đợi, dáng vẻ dường như rất mệt mỏi. Tôi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trên cây đại thụ trước sân vọng tới tiếng hót của loài chim nào đó.
Cửa mở ra, cô y tá bước vào phá tan bầu không khí im lặng ở trong phòng. Cô ấy lấy nhiệt kế kẹp dưới nách bố tôi xem kỹ, sau đó ghi lại vào sổ theo dõi bệnh, cuối cùng cô ấy dùng tay vẩy vẩy cái nhiệt kế mấy cái rồi lại nhét lại vào nách bố tôi.
Tôi đặt cái túi xách trên vai xuống, giọng điệu kiên quyết: “Mọi người đều về cả đi, ai cũng bận đi làm mà. Hôm nay con đang nghỉ phép. Mọi việc ở đây cứ giao cho con là được rồi.”
Tôi biết mẹ tôi luôn giống như cái cây cắm rễ xuống bục giảng, một chút cũng không muốn rời. Hứa Y Nam lại là nhân vật quan trọng trong công ty, vắng anh ấy chưa đến một ngày có khi tổn thất đã lên tới mấy trăm nghìn. Còn về chuyên gia gây chuyện Hàn Cần Hiên thì có thể tùy ý đi hay ở.
Tóm lại, tôi là người rảnh rỗi nhất, lúc này không hy sinh thì còn đợi lúc nào nữa. Chút hy sinh nhỏ nhoi này mà cũng không làm được thì tôi đâu còn là Hứa Y Thần.
Nghe những lời tôi nói, mẹ tôi và vợ chồng anh trai phân vân hồi lâu, cuối cùng sau khi dặn đi dặn lại không biết bao nhiêu lần là phải nhớ đắp chăn cho bố tôi cẩn thận, ba người đó mới chịu đi về.
Tôi kiềm chế để không trở thành tên ngốc trong căn phòng chán ngắt này, sau đó dựa đầu vào tường mơ màng thiếp đi lúc nào không biết. Có người gõ cửa. Gõ liên ba cái một cách rất quy củ sau đó mở cửa bước vào. Lúc tôi nhìn rõ người đứng trước mặt ấy liền lập tức sụp đổ. Sao Y Dương lại đến đây? Tôi muốn mở miệng ra nói với anh ta câu gì đó, anh ta không thèm bận tâm tới tôi mà mang rất nhiều hoa quả, thuốc bổ đi thẳng đến đầu giường bố tôi, đặt chúng xuống, sau đó ngồi xuống cạnh giường bệnh, chăm chú nhìn bố tôi, không nói một lời. Tôi không bước tới làm phiền anh ấy mà chỉ yên lặng đứng nhìn anh ấy từ phía sau. Cho đến lúc chân tôi tê mỏi vì đứng quá lâu, anh ấy mới đứng dậy bỏ đi, suốt thời gian đó Y Dương không hề để ý đến sự tồn tại của tôi. Tôi tức giận đùng đùng, lúc Y Dương đưa tay định mở cửa tôi bỗng mở miệng hỏi một câu mà bấy lâu nay tôi vẫn không dám thừa nhận: “Lẽ nào hai chúng ta thực sự kết thúc rồi?” Y Dương vẫn quay lưng lại phía tôi, giọng nói lạnh lùng: “Y Thần, chúng ta đã chia tay nhau rồi.” Sau đó anh ta dứt khoát dứt áo ra đi, không thèm quay đầu lại nhìn lấy một lần. Tôi nhìn theo bóng anh ta, lớn tiếng chửi mắng: “Y Dương, anh là thằng khốn! Không bằng loài cầm thú!”, rồi nhặt nhạnh hết những thứ anh ta mua đến, ném ra cửa. Cuối c