Tác giả: Vu Thiên Hâm
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341371
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1371 lượt.
định phải hạnh phúc trở lại, biết chưa?”
[13'> Font chữ chuẩn của Trung Quốc.
Nước mắt làm nhòe tầm nhìn của tôi, lẽ nào phụ nữ chỉ có thể yếu đuối như thế này? Tôi đúng là con ngốc, tên khốn đó nói gì cũng tin. Thời gian Y Dương gửi tin nhắn này là một giờ sáng ngày mùng hai tháng sáu. Tôi nhìn lại lần nữa, nước mắt rơi xuống bàn phím, chỉ là không nghe thấy âm thanh nào vang lên.
Sau khi khóc lóc một hồi, tôi chợt thấy hai ngón tay không thể coi là đẹp kẹp mấy tờ khăn giấy đưa ra trước mặt, là cậu thiếu niên tóc vàng bên cạnh, cậu ta vẫn dán mắt vào màn hình, không quan tâm tới biểu hiện của tôi. Tôi nhận khăn giấy, nhanh chóng lau sạch nước mũi sắp chảy xuống miệng.
Sau khi ngừng khóc, tôi nhích lại gần, tay khều khều vai cậu ấy: “Có thể cho tôi xin một điếu thuốc được không?” Câu nói đó dường như đã rất quen thuộc với đối phương, chỉ có điều chúng tôi là những người dưng không quen biết.
Cậu ta móc từ trong túi ra một bao thuốc màu trắng, hiệu Bảy con sói, đưa đến trước mặt tôi rồi hỏi thêm câu nữa: “Có lửa không?” Cậu ấy vẫn không nhìn tôi mà tiếp tục chơi trò Hành trình chinh phạt, chỉ khác là đã bỏ tai nghe xuống.
Tôi đờ đẫn nhìn vào màn hình máy tính, từng vòng khói thuốc tôi nhả ra chiếm lĩnh màn hình đối diện. Khuôn mặt Y Dương hiện ra rồi không lâu sau dần tan biến. Hóa ra anh ấy vốn không ở đây.
Tôi nhìn số QQ của Y Dương, lòng đầy đau đớn. Đây là một cặp số QQ tình nhân chúng tôi mua hồi còn yêu nhau của một người tên là Lý Vỹ. Bây giờ có lẽ nó đã bị bỏ đi, không ai dùng nữa, chỉ là đến lúc lày tôi vẫn còn có thói quen mở nó ra xem lại.
Cậu bé tóc vàng thoát khỏi cuộc “chinh phạt”, mở trang kugou.com [14'> và đeo tai nghe, không lâu sau đã gục ngay xuống bàn mà ngủ. Tôi nhìn thời gian ở góc phải dưới của màn hình, đã là ba giờ sáng rồi.
[14'> Một trang web âm nhạc dành cho giới trẻ Trung Quốc.
Trong quán cà phê lúc này đã yên tĩnh hơn rất nhiều, có thể nghe rõ tiếng gõ bàn phím lạch cạch. Tôi khoanh tay trên bàn, không biết từ lúc nào cũng mơ màng ngủ thiếp đi.
Đột nhiên có người từ phía sau đi qua chỗ tôi, va phải cái ghế làm phát ra âm thanh chói tai, tôi cũng chẳng quan tâm mà tiếp tục mơ màng.
Lúc tôi tỉnh lại có lẽ đã là sáu giờ sáng, tôi bị nhân viên dọn vệ sinh đánh thức. Anh ta kéo những chiếc ghế trên nền gạch, ghế cọ vào nền gạch phát ra những tiếng “kít kít” nghe rợn người.
Tôi chầm chậm mở mắt, khuôn mặt bơ phờ mệt mỏi. Không gian trong quán sáng lờ mờ. Những người khách của ngày mới lục tục kéo vào. Cậu bé tóc nhuộm vàng ngồi bên cạnh tôi đã ra về. Bao thuốc lá Bảy con sói vẫn để bên bàn máy của tôi, chỉ có điều trên vỏ bao thuốc có thêm hàng chữ số màu đen, tôi cầm lên xem, là số QQ. Tôi không hiểu, tại sao cậu ta lại gửi cho tôi số QQ của mình?
Cầm lấy bao thuốc màu trắng đó, tôi lòng vòng đi ra cửa.
Ngay chỗ đường rẽ, có một người bán hàng rong đang bán đồ ăn sáng, tôi vội vàng chạy tới mua ngay hai cái bánh rán và một bát đậu tương.
Nói thật, mua đồ ăn sáng của gánh hàng rong không được vệ sinh cho lắm. Đoạn đường hẹp mà ô tô qua lại không ngừng, bụi đường rơi đầy vào chảo dầu rán bánh. Bàn tay ông chủ dính đầy dầu mỡ vừa tìm tiền lẻ vừa nặn bánh. Nhìn thấy vậy tự nhiên tôi cảm thấy hết cả ngon. Nhưng chẳng phải là có câu nói “ăn bẩn sống lâu” đó hay sao?
Tôi có chút sốt ruột khi ngồi trên ghế đợi ăn bữa sáng, có lẽ dáng vẻ tôi lúc này vô cùng nhếch nhác. Sau khi xoa mặt mấy cái xua bớt vẻ mặt buồn ngủ tôi dần lấy lại được cảm giác thèm ăn.
Đúng lúc tôi điệu bộ như hổ đói nhét nửa cái bánh rán vào miệng thì Lăng Sở đi đến, tôi nhanh chóng bỏ nửa cái bánh rán ăn dở xuống, xúc một thìa đậu tương hầm, sau đó hỏi anh ấy bằng vẻ mặt kỳ dị: “Sao anh cũng tới đây?”
Lăng Sở mặc com lê, đi giày da bóng lộn thực sự không phù hợp với chỗ này, tôi dùng chân đá cho anh ấy cái ghế nhựa, ra ý bảo anh ấy ngồi xuống đó.
“Gọi điện em không nghe máy, sợ em xảy ra chuyện gì, liền chạy đến nhà xem thử. Đến nơi, nhà chẳng có ai, vừa ở nhà em ra, thật không ngờ lại gặp ngay em ở đây.” Lăng Sở càng nói càng hăng, vẻ mặt đầy hài hước.
“Cười cái đầu anh ấy, bố tôi nhập viện rồi.” Tôi nhổ miếng đậu tương, cầm cuộn giấy vệ sinh trên bàn xé một đoạn lau sạch hai bên mép. Quán vỉa hè này cũng đáng sợ quá, không dùng khăn giấy mà lại dùng giấy vệ sinh, thật ghê chết đi. Tôi móc tiền trong túi ra trả. Ông chủ hàng vừa nặn bánh vừa nhận tiền, sau đó đưa đôi tay đầy dầu mỡ quờ quạng trong túi quần hồi lâu mới tìm thấy năm hào trả lại tôi, sau đó tiếp tục quay đi rán bánh.
Tôi đột nhiên có cảm giác buồn nôn, rất muốn nôn.
Lăng Sở ở phía sau luôn miệng hỏi tôi bị làm sao, tôi xua tay nói không sao, không sao, lúc này hình tượng có biến thành khó coi thế nào cũng chẳng quan trọng nữa.
Sau khi ngồi lên xe, tôi bảo Lăng Sở đưa tôi đến bệnh viện. Lăng Sở là một người lao động công ích, không thu phí.
“Bố em thế nào rồi?” Anh ấy hỏi thăm bố tôi nhưng lại nhìn tôi đầy vẻ quan tâm.
Tôi quát “thôi đi” rồi nói: “Người ốm có phải tôi đâu, sao lại n