The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảm Lạnh Mùa Hè

Cảm Lạnh Mùa Hè

Tác giả: Vu Thiên Hâm

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341283

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1283 lượt.

i trong phòng: “Chuyện riêng của con nó, bà đừng bận tâm nữa.”
Trong phòng lấy nước, tôi xếp sau một hàng người rất dài và liên tục nhường chỗ cho người đến sau. Tới lúc ra về, phích tôi xách cũng đầy nước nóng bởi vì thực ra nó vẫn còn đầy.
Bước vào phòng bệnh, mẹ tôi lại tiếp tục truy hỏi tôi: “Rút cuộc là vì lý do gì?”
Tôi không giải thích gì, chào bố mẹ rồi về nhà. Nếu tôi nói cho mẹ biết tên khốn đó vì sự nghiệp mà đá tôi, bà nhất định sẽ mang tên lửa đến tận Bắc Kinh tìm Y Dương tính sổ.






Vì yêu, chúng ta không cần phải nói lời xin lỗi
Chúng ta có thể thất tình, nhưng nhất định phải mang tình yêu đó chôn xuống nơi sâu nhất của trái tim. Chúng ta có thể tha thứ nhưng nhất định phải quên đi kẻ đã làm mình tổn thương. Bởi vì, một ngày nào đó, có lẽ chúng ta sẽ dần dần yêu một người khác, mà người đó nhất định sẽ mang đến cho ta hạnh phúc. Những gì đã qua hãy để cho nó qua đi, vì yêu, chúng ta không cần phải nói lời xin lỗi.
Trên đường về, lúc đi qua một cửa hàng hoa trên phố Hồng Kỳ, tôi nhìn thấy Lăng Sở dắt tay một cô gái bước vào, bộ dạng có vẻ rất thân thiết. Tôi cho rằng mấy hôm nay mình quá mệt cho nên đang hoa mắt, không ngờ lại nhìn thấy thật sự là chiếc xe màu bạc của anh ta đang đậu bên hè phố.
Tôi có chút tức giận, cũng chẳng hiểu được là vì sao. Sau khi ra sức giơ chân đá vào cây liễu, tôi quay đầu bỏ đi. Từ nay về sau, tôi tin rằng trên thế giới này không còn tồn tại cái gọi là đàn ông tốt nữa, nếu có đi chăng nữa thì Hứa Y Thần tôi cũng không có may mắn gặp được. Trung chính một lòng, cụm từ này trong phút chốc đã hoàn toàn biến mất khỏi bộ não của tôi.
Tôi chúa ghét người khác lừa dối mình, càng chịu không nổi mấy cái gọi là diễn trò.
Cậu ta trả lời bằng một hình mặt cười dễ thương: “Giúp chị diệt địa chủ.”
Tôi gửi cho cậu ta hình mặt khóc, sau đó còn thêm ba dấu chấm than và câu: “Ai thèm.”
Cậu ta có vẻ lúng túng, đánh vào cửa sổ chat có một từ: “Haizz.”
Chúng tôi đấu với hết địa chủ này đến địa chủ khác, không thua hết điểm cũng không mất mạng. Lúc tôi thua tới sáu mươi tám điểm thì Lăng Sở gọi điện đến, tôi tắt chuông, không nghe máy.
Không biết tại sao, tôi lại nghĩ tới chuyện “cây dâu” [3'> lúc chiều. Sau đó “hắt xì” hai tiếng, rất khó chịu. Điện thoại lại rung, màn hình nhấp nháy sáng cả một góc bàn.
[3'> Lấy ý từ thành ngữ “trên bộc trong dâu”, chỉ nơi trai gái tự tình, ám chỉ chuyện trăng gió.
“Chị đang nghĩ gì?” Cậu chàng tóc vàng hỏi qua cửa sổ chát QQ. Tôi vừa nhìn màn hình điện thoại vừa nghĩ tận đâu đâu, trả lời qua quýt: “Không nghĩ gì.”
Lăng Sở giống như kẻ không va vào tường không quay đầu lại, tiếp tục gọi tới, tôi tức giận ấn vào nút nghe. Anh ấy ở đầu bên kia lên tiếng “a lô”, tôi ném điện thoại xuống bàn, tiếp tục chơi trò Đấu địa chủ.
Lần này là tôi thua hai mươi tư điểm: “Lăng Sở, ai khiến anh gọi điện vào lúc này, hại tôi thua sạch rồi.” Tôi vừa nhấn chuột vừa thầm chửi mắng. Lúc điện thoại hiển thị thời gian gọi đến là năm phút mười bốn giây, điện thoại bị ngắt, tôi hét “cút” một tiếng, không thèm quan tâm anh ta nữa.
Lúc tiếp tục chơi ván mới của trò Đấu địa chủ, điện thoại lại kêu.
“Lăng Sở, rốt cuộc anh muốn gì?” Tôi nghe điện thoại, lại không có cách nào kìm nén cơn giận, to tiếng quát ầm cả quán cà phê internet này. Lúc này tôi cũng không có cách nào học theo phong thái điềm tĩnh của bố tôi, cứ như núi lửa phun trào.
“Y Thần, em làm sao vậy?” Lăng Sở lên tiếng hỏi, giả vờ ngốc nghếch trước tôi, làm ra vẻ của một kẻ bất hạnh đáng thương. Tôi thật sự muốn đánh anh ta cho đến tím bầm mặt mũi, khiến anh ta phải quỳ xuống cầu xin tôi, rồi nhìn anh ta thành tâm hối cải.
“Lăng Sở, anh có phải đàn ông không? Dám làm mà không dám nhận.” Thấy anh ta cứ giả vờ ngốc mãi, tôi càng nghĩ anh ta đúng là đồ mặt dày. Đây là lần đầu tiên tôi dùng giọng điệu này nói chuyện với anh ta, bất luận là bình thường người này đã đối xử với tôi như thế nào.
Tôi nghĩ rằng tôi ghét những tên đàn ông không có dũng khí.
“Hứa Y Thần, em lên cơn thần kinh à? Có chuyện gì mau nói thẳng ra đi.” Lăng Sở cũng bắt đầu lên giọng, có lẽ ý anh ta muốn nói tôi đang nói vòng vo tam quốc.
“Vậy được, anh đã nói thế thì tôi cũng không úp mở nữa. Lăng Sở, anh hãy như một đại trượng phu, dám làm dám nhận.” Rào đón một hồi tôi vẫn chưa đi vào chủ đề chính, về sau tôi mới đem chuyện đó gói vào câu cuối: “Anh suốt ngày giả vờ giả vịt quan tâm tôi, ai không biết anh đang làm cái trò quỷ gì, anh đã có người phụ nữ khác còn chạy đến tìm tôi làm gì?”
Không biết tại sao tôi lại tức giận chuyện đâu đâu như vậy? Là giận vì Lăng Sở lừa dối tôi hay là tức giận như một cô gái đang ghen? Tôi đá cái ghế ra xa, chờ câu trả lời của anh ta.
“Em nói linh tinh cái gì vậy? Y Thần, em thật là… Em đang ở đâu? Gặp anh rồi nói chuyện được không?” Giọng anh ta nghe như người muốn giải thích nhưng lại không thể giải thích. Lăng Sở, anh lại tiếp tục giả làm “chim thịt” [5'> à?
[5'> Ngôn ng