Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảm Lạnh Mùa Hè

Cảm Lạnh Mùa Hè

Tác giả: Vu Thiên Hâm

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341285

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1285 lượt.

của bố tôi đều nghiện hút loại thuốc này. Bạn đưa cho họ một điếu thuốc ngon họ cũng không hút quen, đừng nói là họ sẽ thích. Tôi ho hai tiếng, ngầm biểu thị không thích. Người nhà bệnh nhân làm sao có thể hút thuốc trong phòng bệnh được, ở đây còn có cả bệnh nhân, không biết sao?
Mùi thuốc càng nồng nặc, bơi vì lại có thêm một người nữa hút thuốc. Tôi kéo Hàn Cần Hiên ra khỏi những người đang đứng phía trước, sau đó nói với mẹ tôi: “Con và chị dâu có chuyện cần nói”, rồi bước ra ngoài phòng.
Hứa Y Nam chậm chạp như con bò già kéo cày, giờ mới đến cửa, thấy tôi và Hàn Cần Hiên đi ra bèn đứng lại thở. Tôi trừng mắt lườm anh ấy một cái, định sẽ kệ cho tên tai to mặt lớn này đi vào đó.
Tôi dựa vào bức tường ngoài hành lang trước cửa phòng bệnh, Hàn Cần Hiên không biết vì sao cũng lén nhìn tôi. Kỳ thực tôi và chị ấy ra đây nói chuyện, cũng chỉ là cái cớ.
Chị ấy cũng dựa vào tường như tôi, một câu cũng không nói. Chúng tôi đứng hai bên cửa như hai vị thần canh cửa, cuối cùng tôi không nhịn được hỏi chị ấy một câu: “Tình hình bố thế nào rồi?”
Chị ấy vừa dùng chân rê trên nền nhà vừa nói: “Tốt rồi, bác sĩ nói theo dõi thêm hai ngày nữa là có thể xuất viện.”
Tôi khẽ “ừm” một tiếng rồi đi vào nhà vệ sinh. Hứa Y Thần mà tôi nhìn thấy trong gương đúng là quái vật. Đầu bù tóc rối, mắt thâm quầng. Tôi vã nước lên mặt, tinh thần có chút tỉnh táo hơn.
Hứa Y Nam sai Hàn Cần Hiên đi gọi tôi về, nói là trưa nay cần tôi đảm nhiệm việc dẫn những người họ hàng kia đi ăn trưa. Nghe xong, tôi tức giận vùng vằng đi thẳng ra cửa. Hàn Cần Hiên đi sau tôi, dùng giọng rất nhỏ để nói với tôi: “Y Thần, em đừng giận nữa, mẹ đúng là không đi được mà.”
Trong mắt tôi, Hàn Cần Hiên đối với tôi luôn quá cung kính, từ trước đến nay tôi vẫn không hiểu, lẽ nào là vì mặt tôi quá hung dữ khiến chị ấy sợ hay sao?
Quay lại phòng bệnh, mẹ đưa tôi năm trăm tệ, nói là liệu mà chi trả. Tôi nhìn tờ tiền có in hình Mao chủ tịch giống như có chút thực lòng không nỡ nhận, cuối cùng bất đắc dĩ nhận lấy nó, đút vào túi quần.
Bố tôi là người thích náo nhiệt, nhưng cũng không phải là náo nhiệt theo cách này chứ. Tôi nghe nói nhà họ ở xa, nhưng họ nhất loạt nói ngồi chơi đến mười hai giờ, sau đó tôi dẫn họ ra quán ăn bên ngoài bệnh viện đánh chén một bữa no nê.
Quán ăn bên ngoài bệnh viện thực sự là biết bắt chẹt người ta, giá ở đó đắt hơn nhiều so với những quán cơm bình thường. Món ăn đều do họ gọi, tôi chỉ là ăn theo. Trong đó có một người mà tôi phải gọi là ông Sáu không khách khí ăn một lúc ba bát mì. Nhưng khi tôi đặt bát đũa xuống thì thức ăn vẫn còn nguyên, xem ra lương thực quốc gia đều bị lãng phí như thế này.
Bọn họ ăn uống xong còn ngồi hút thứ thuốc lá nặng mùi đó, sau đó xếp thành hàng dài, no nê ra về. Tôi vừa đếm số tiền nhân viên phục vụ trả lại vừa kêu “hu hu”.
Sau khi về đến cổng bệnh viện, bọn họ nói thôi không vào chào bố tôi nữa, nhờ tôi nhắn với bố một cầu rằng đừng quá lo lắng, cố gắng dưỡng bệnh.
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, chào tạm biệt họ, sau đó còn vẫy tay cáo biệt.
Hôm nay là ngày chẳng làm gì mà sao tôi lại cảm thấy toàn thân rã rời. Lúc tôi về đến phòng bệnh, mùi thuốc sát trùng và múi thuốc lá trong phòng bệnh vẫn chưa bay hết, bố tôi ngồi dựa trên giường đọc báo, mẹ tôi nhìn tôi bằng ánh mắt hoài nghi, sau đó vẻ mặt rất nghiêm trọng nói với tôi: “Y Thần, con và Y Dương có chuyện gì?”
Mới nghe câu này tôi còn chưa hiểu gì, chắc chắn là do Hứa Y Nam miệng kín như cái gáo vỡ ấy đã nói gì đó với bố mẹ rồi, tôi vốn đang cảm kích với lần giữ bí mật này của anh ấy, không ngờ nhanh như thế đã bán đứng tôi.
“Bố mẹ đừng nghe Hứa Y Nam, anh ấy ngứa mồm nói linh tinh ấy mà.” Tôi nắm chặt hai hào tiền xu mua thuốc lá còn thừa trong tay, nhất thời không biết nói gì.
“Con bé này, chẳng biết trên dưới gì hết. Anh trai con, nó không nói gì cả.” Mẹ tôi tinh thần có chút kích động, ánh mắt như ánh mắt của một con báo sắp nổi điên.
Tôi thấy bồn chồn, Hứa Y Nam bắt mẹ che giấu như thế chứ gì, không thể bỏ qua cho anh ấy được. Những lời này nếu không phải tên khốn Hứa Y Nam nói, tôi ra cửa sẽ gặp ma. Tôi cúi đầu, trong lòng đầy nghi ngờ.
Bố tôi rất có phong độ của một người làm quan có quyền thế, nói: “Y Thần, con có chuyện gì cứ nói với bố và mẹ con, đừng giấu trong lòng rồi chịu đựng một mình. Còn nữa, chuyện này không phải là chuyện có thể giấu được mãi.”
Tôi nhìn bố, rồi lại cúi đầu không nói gì. Sau khi suy nghĩ rất lâu, tôi quyết định nói rõ trắng đen.
“Hai đứa bọn con cắt đứt rồi.” Câu này nói ra rất nhanh, rât tự nhiên.
“Cắt đứt rồi là ý gì?” Mẹ tôi ngừng tay gọt táo, nhìn tôi thắc mắc.
Trong lòng bố mẹ tôi, tôi và Y Dương là mối duyên trời định, cũng nhiều lần hỏi khi nào chúng tôi kết hôn. Bây giờ tôi đột nhiên nói với họ rằng chúng tôi chia tay rồi, không biết bố mẹ tôi có thể bình thản chấp nhận chuyện này hay không.
“Nghĩa là đã chia tay rồi ạ.” Tôi trả lời lưu loát như vậy, sau đó xách phích nước còn đầy giả bộ đi lấy nước nóng.
Loáng thoáng nghe thấy tiếng bố nó