Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảm Lạnh Mùa Hè

Cảm Lạnh Mùa Hè

Tác giả: Vu Thiên Hâm

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341267

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1267 lượt.

r>Hai người đó chẳng biết đã đi từ lúc nào, tóm lại là lúc tôi thực dậy, bọn họ đã không còn ở đây nữa.
Lúc ra khỏi nhà, thấy trên cửa có treo bữa sáng, tờ giấy nhắn có viết tên Lăng Sở, tôi không động đến, cứ để kệ nó ở đó mà đi.
Lúc tới bệnh viện tôi mới phát hiện ra lúc đầu hoàn toàn là vì kích động nên mới nghĩ tới chuyện hiến tủy sống. Bây giờ bình thường lại, quyết tâm hiến tủy của tôi cũng chẳng còn bao nhiêu nữa.
Từ bệnh viện ra, tôi đi thẳng về nhà. Tôi nghĩ phải quay về bồi bổ cho tốt, gần đây toàn ngồi nhà ăn khoai lang sấy, một chút dinh dưỡng cũng ko có mà hấp thu.
Bố tôi ngồi trên sofa, vừa uống trà vừa đọc báo, thấy tôi về thì vô cùng vui mừng. Ai biết Hứa Y Nam, con thỏ con đó, “vèo” một cái từ trong bếp phóng ra, hỏi tôi một câu không thể hay ho hơn: “Con gái vẫn còn nhớ đến bố sao?”
Tôi trợn trừng mắt lườm anh ấy, không thèm lên tiếng.
Bố đặt tờ báo xuống, quay lại hỏi chuyện công việc của tôi, tôi giống như một cô con gái ngoan, từ tốn trả lời từng câu một. Không lâu sau Hứa Y Nam dùng tay ra hiệu bảo tôi vào phòng, dáng vẻ rất thần bí.
Hàn Cần Hiên còn chưa đi làm về, phòng ngủ được chị ấy thu dọn rất gọn gàng, sạch sẽ và ấm cúng. Tôi vừa lật xem ảnh cưới của hai người vừa không mấy hào hứng nói: “Hứa Y Nam, anh có bệnh à, có gì mau nói toẹt ra đi! Thời gian của em quý báu lắm đấy.”
Anh ấy vẫn cong lưng lục lọi, thái độ rất kỳ quái.
Tôi đá nhẹ vào mông anh ấy, anh ấy mới quay lại nhìn tôi rồi nói: “Hứa Y Thần, sao em lại không có tố chất như vậy chứ!”
Moi móc hồi lâu, Hứa Y Nam lôi ra một tập ảnh. Tôi cần lên xem, toàn là nam giới. “Mẹ ơi!” Tôi nhất thời kích động, không nhịn được kêu lên.
Hứa Y Nam nhìn tôi, xua xua tay, thở dài một hồi. Sau đó dùng cái giọng khàn khàn, nói: “Em không nói nhỏ hơn được à?”
Tôi xem xong bức nào liền vứt xuống đất bức đó. Mấy anh chàng trong ảnh, tuấn tú cũng có, phong trần cũng có.
“Hi hi”, Hứa Y Nam thích thú cười: “Đây là do mẹ của chúng ta nhờ Hàn Cần Hiên tìm để giới thiệu cho em.”
Tôi nghe anh ấy nói xong, đầu ong ong, choáng váng. Giờ là thời nào rồi mà còn đi xem mặt? Tôi tiện tay ném mấy tấm ảnh xuống mặt bàn, chạy biến đi.
Hứa Y Nam hét lên ở phía sau: “Đồ khỉ, em chạy cái gì?”
Có lẽ tôi đã sợ yêu rồi, ngoài Y Dương ra, tôi nghĩ tôi không thể coi một ai khác là người yêu được nữa. Mẹ tôi biết rằng tôi là một cô gái có tri thức, có văn hóa, thế mà sao bà lại còn nghĩ tới việc tìm đối tượng cho tôi? Lẽ nào mẹ tôi không biết rằng những người sinh ra vào những năm 80 của thế kỷ hai mươi chúng tôi yêu cầu được tự do yêu đương hay sao?
Chạy ra đến phòng khách, tôi gọi cho Mỹ Tuệ, nha đầu đó đang đi làm. Cô ấy nói: “Mất người này có người khác, kệ bọn họ đi. Tớ còn phải cảm ơn nha đầu đó, nếu không có cô ta, tớ có thể phải chung sống cả đời với một người hoàn toàn không thích hợp với tớ. Nếu thế, tớ mãi mãi không thể biết được đôi giày bên ngoài tuyệt đẹp đó lại không thể vừa với đôi chân cỡ nhỏ của tớ được.”
Tôi không hiểu, rất không hiểu những lời Mỹ Tuệ nói. Tôi cho rằng bị lừa gạt và bị phản bội là hai chuyện không thể tha thứ. Nghĩ đến đây, tôi lại nhớ đến dáng vẻ bất chính của đôi cẩu nam nữ đó. Lợi dụng sự tốt bụng của người khác, xây dựng hạnh phúc trên nỗi đau của chúng tôi, đó mà gọi là yêu ư?
Tôi cầm bao thuốc trên bàn lên, lấy một điếu đưa lên miệng, Hứa Y Nam chạy ngay lại quát to: “Y Thần, em muốn chết à? Lúc nào rồi mà còn nghiện cái này! Con gái phải có phép tắc, phải điềm đạm, nho nhã.”
Tôi vứt điếu thuốc, nghiến răng nói: “Nhìn cũng không được à?”
Sau khi ngồi trên sofa được chừng năm phút, tôi thấy hơi chán nản, mẹ tôi mà về lại càng thêm rầy rà. Cầm cái túi xách để trên bàn lên, tôi trừng mắt tức giận lườm lườm Hứa Y Nam một cái rồi mới đi ra cửa.
Anh ấy ở phía sau, xun xoe như con chó Bull nói với tôi: “Ở lại ăn cơm đã.”
Tôi không quay đầu lại mà chỉ đưa tay về phía sau xua xua rồi đi thẳng.
Kỳ lạ là mỗi lần gặp Hứa Y Nam, anh ấy đều làm tâm trạng tôi trở nên tồi tệ, sau đó tôi sẽ tức giận bỏ đi. Chỉ là khi gặp anh chằng đó, tài chửi mắng và công phu miệng của tôi từ trước đến nay đều sẽ khiến cho anh ấy dùng cái bụng đầy mỡ và chất thải tiếp nhận một cách khảng khái, thể hiện sự cảm kích vô hạn đối với tôi.
Tôi đi đến đường Hồng Kỳ thì Lăng Sở gọi điện đến tôi. Lại là đường Hồng Kỳ, tôi đứng lại nhìn sang cái cửa hàng hoa đó, nhớ lại cảnh tượng Lăng Sở kéo tay cô em gái trẻ đẹp vào mua hoa, ánh mắt long lanh của cô ấy nhìn tôi mãi lấp lánh trong đầu tôi, nếu cô ấy không cướp người yêu của Mỹ Tuệ, chắc chắn tôi sẽ coi cô ấy là một cô gái tuyệt vời.
Tôi ngây người lúc lâu không nói gì, đến mức Lăng Sở phải cúp điện thoại, rồi gọi lại lần nữa.
“Y Thần, sao em không nói gì?” Lăng Sở vội vàng hỏi.
Lâu rồi anh ấy không gọi điện cho tôi, có lẽ là ba hay bốn ngày, bởi vì anh ấy phải đưa em gái về nhà.
Tôi không mấy vui vẻ “hừm” một tiếng, anh ấy dùng giọng rất thấp để phân bua với tôi: “Y Thần đừng giận nữa, nha đầu Lăng Vũ đó không biết điều, anh thay m