Tác giả: Vu Thiên Hâm
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341260
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1260 lượt.
ắc, kề vào cổ con gà, rồi máu tươi chảy thành dòng từ vết cắt đó. Tôi cứ trừng mắt nhìn nó giãy chết, từ đó tôi không còn bị ba tiếng “không nhẫn tâm” tác động nữa. Từ “tàn nhẫn” lúc đó không biết đã biến mất đằng nào. Thế nào mà hôm nay xem một bộ phim hoàn toàn là hư cấu tôi lại nước mắt nước mũi ròng ròng thế này.
Trong nhà đã không còn gì để ăn nữa rồi, cũng đã rất lâu rồi tôi không đi siêu thị thôi đành uống nước lọc tạm vậy.
Không lâu sau có tiếng người gõ cửa, nghe tiếng gõ cửa, tôi đoán người đó không phải ai khác mà chín là anh trai của kẻ thứ ba. Người đó gõ cửa sẽ gõ liền ba cái, sau đó đứng sang một bên chờ cửa mở.
Tôi vội vàng thu dọn đám khăn giấy, dùng tay lau sạch nước mắt trên mặt. Cửa mở, Lăng Sở theo sau tôi đi vào.
Tôi ngồi xuống sofa, quay đầu nhìn ra cửa sổ, không muốn Lăng Sở nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của tôi. Hai người chúng tôi không ai nói gì, không khí rất yên tĩnh, cuối cùng tôi không nhịn được nên hỏi trước: “Có thuốc không?”
Lăng Sở khẽ lắc đầu, ngượng ngập nói: “Không có.”
Tôi đột nhiên cảm thấy rất đau khổ, rất buồn. Tôi quay qua nhìn anh chàng đó rồi nói vu vơ: “Tôi thèm ăn kẹo.”
Lăng Sở lập tức đứng dậy: “Để anh đi mua.”
Tôi lại im lặng, tiếp tục ngồi thẫn thờ. Chỉ là tôi đang rất giống một kẻ bị hạ đường huyết, chỉ mong mau mau có cái gì đó ngọt ngọt để cho vào miệng.
Lúc ra đến cửa rồi Lăng Sở còn quay lại hỏi tôi: “Em muốn ăn kẹo gì?”
Thực ra tôi cũng đang chờ đợi câu hỏi này, sau đó trơn tru trả lời anh ấy theo kiểu đã có chuẩn bị: “Kẹo sữa thỏ trắng, kẹo béo Alpenliebe và cả kẹo mềm trái cây V9 nữa.”
Đúng thế, tôi muốn ăn kẹo cho đến chết, muốn nhai kẹo đến trẹo răng luôn.
Lăng Sở đứng ở cửa một lúc, miệng nhẩm lại mấy cái tên tôi vừa nói, sau đó đi ra ngoài, cuối cùng tôi nghe thấy tiếng bước chân đi xuống cầu thang.
Tôi cũng không biết tại sao mình lại thích ăn nhiều loại kẹo như vậy. Có lẽ chỉ đơn giản là muốn thỏa mãn yêu cầu của vị giác. Sau đó cầm điện thoại lên gọi cho Lăng Sở: “Cho anh thời gian năm phút.”
Nghe thấy Lăng Sở cười ha ha ở đầu máy bên kia, âm thanh kỳ thú đó tôi nghe đến lúc ngừng. Từ đây đến siêu thị ít nhất cũng mất ba phút, cứ cho là tốc độ đi của anh ấy nhanh hơn của tôi thì cũng không thể quay về đúng thời gian đã định được.
Tôi nhìn thời gian trên điện thoại, kim giây nhảy từ ba mươi sáu lên ba mươi bảy giây, từng nhịp từng nhịp một.
Sau sáu phút mười hai giây, cửa mở ra, Lăng Sở chạy vào, thở hổn hển, hỏi tôi có bị chậm không.
Tôi nhìn một cái, nhếch miệng cười, rồi nói không.
Tôi nhận túi đồ từ tay anh ấy, kẹo sữa thỏ trắng bị thay thế bằng kẹo trái cây cứng, Alpenliebe thì biến thành kẹo mút, kẹo mềm trái cây V9 thì không có.
Tôi ném trả túi đồ cho Lăng Sở, nói anh ấy làm việc không tận tâm, không đến nơi đến chốn.
Trong mắt Lăng Sở tràn đầy vẻ thất vọng và hoang mang, chỉ biết cười khổ hai tiếng, sau đó nói với tôi: “Y Thần, chúng ta ra ngoài đi, anh đưa em đi ăn mấy loại kẹo ngon.”
Tôi nghi hoặc nhìn anh ất, mặt viết đầy chữ “đầu hàng”, nghe nói đến kẹo ngon ai có thể từ chối được chứ? Cuối cùng tôi chạy vào phòng thay quần áo rồi đi với anh ấy.
Lăng Sở mở một bản hòa tấu piano nhẹ nhàng, tôi nhắm mắt nghỉ ngơi. Sau đó thấy anh ấy đỗ xe bên đường, một phút sau tôi không nhịn được nữa nên mở mắt ra nhìn thử, hóa ra Lăng Sở vừa đứng bên đường vừa hỏi thăm cái gì đó.
Người bán hàng đó cầm một cái que tre, quấn từng vòng bông trắng, càng quấn càng to, đến lúc nó như một đám mây trắng xốp mềm mại.
Tôi “ôi” một tiếng và xuống xe, đến bên cạnh Lăng Sở. Rất lâu rồi tôi không ăn kẹo bông. Có lẽ là từ sau khi tốt nghiệp tiểu học tôi đã không còn được ăn loại kẹo này nữa, vì ở trong thành phố rất ít bán.
Tôi nhìn chằm chằm vào cây kẹo đang hình thành như nhìn một báu vật, hạt đường trắng biến thành những sợi nhỏ. Bỗng có một cơn gió thổi bay tóc tôi, Lăng Sở đưa tay chỉnh lại, người bán hàng cũng đã làm xong một cây kẹo bông thật to.
Tôi tham lam mút cái kẹo, mặt hớn hở, đôi mắt lấp lánh ánh cười nói với Lăng Sở: “Đi thôi.”
Lăng Sở khẽ nói với người bán hàng: “Cảm ơn!” Không may anh giẫm phải vũng nước khá sâu, đôi giày da đã dính đầy đất cát và bùn bẩn.
Tôi lên xe rồi ném về phía Lăng Sở một câu: “Đáng đời!”
Lăng Sở thấy tôi cười bèn giơ ngón tay cái lên hướng về phía tôi làm điệu bộ của kẻ chiến thắng, thật không biết đầu anh chàng này là đầu heo hay đầu người nữa. Tôi vừa mút kẹo bông vừa hỏi anh ấy: “Đây là thứ kẹo ngon nhất mà anh nói đấy à?
Lăng Sở nhấn ga, đầu tôi giật về sau một cái, kẹo bông dính lên mặt. Lăng Sở cười khoái trá như nhà nông được mùa. Tôi bèn chỉ tay vào khuôn mặt không thể nào béo lên được của anh ấy, anh ấy lập tức yên lặng.
“Lẽ nào em thấy nó không ngon sao?” Lăng Sở vừa lái xe vừa e dè hỏi lại.
“Anh nói gì?” Tôi hỏi lại. Thực ra với những chuyện vụn vặt thế này tôi nói cái là quên luôn. Phí tâm phí sức nhớ những chuyện ấy thì có ích lợi gì chứ. Kết cục lại còn không phải như thế sao?
Tôi như thế này với Lăng Sở cũng chỉ nh