Tác giả: Vu Thiên Hâm
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341252
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1252 lượt.
mà tính khí thay đổi thật rồi. Tôi cuốn chặt chăn quanh người, quay lưng lại. Sau đó rất thoải mái trả lời: “Đi. Đương nhiên phải đi rồi.”
“Muộn rồi, anh về đây. Mai anh đến đón em.” Nói xong, anh ấy ném khối rubic xuống chăn cho tôi, nhẹ nhàng đóng cửa rồi bước xuống cầu thang.
Tôi nhặt khối rubic lên, cố nghĩ xem sao tự nhiên tôi lại nhận lời đi Đại Liên cùng Lăng Sở, xem ra nên đơn giản hóa sự việc này, cứ coi nó như là một sự khởi đầu mới cho chúng tôi.
Tối hôm đó tôi không dám tắt điện thoại, cũng chỉ vì sợ mình sẽ ngủ quên. Đây là lần đầu tiên tôi đi xa như vậy.
Sáng sớm hôm sau, Lăng Sở đã gọi điện đến đánh thức tôi, tôi không dậy ngay, mà nằm nán lại trên giường thêm mấy phút. Ai mà biết được anh chàng đó lại gọi điện đến đánh thức cơ chứ, cứ như chỉ lo tôi sẽ hối hận mà không đi nữa. Có phải đi đầu thai đâu, vội cái gì mà vội.
Trong lúc Lăng Sở chưa đến đón, tôi chống tay lên cửa sổ nhìn lên bầu trời, ngắm mấy đám mây buổi sớm đang trôi nhè nhẹ, từng chút từng chút bay ngang qua tôi, sau đó chúng bay đi đâu thì tôi cũng không biết. Nếu là Y Dương cùng tôi đi Đại Liên thì tốt biết bao, chắc chắn anh ấy sẽ chuẩn bị kẹo sữa béo Alpenliebe cho tôi, nhưng lúc này, làm gì có anh ấy, chỉ có một mình tôi thôi.
Lúc đến sân bay, tôi có chút mất phương hướng, đây là lần đầu tiên tôi đi máy bay. Còn Lăng Sở dáng vẻ rất lão luyện, anh ấy đi phía sau tôi, giống như một cái đuôi. Tôi tin tưởng rằng, sẽ có một ngày tôi bay đến Bắc Kinh thăm Y Dương.
Lăng Sở quay người vỗ vỗ vào vai tôi: “Haizz, đang nghĩ gì thế? Phải lên máy bay rồi.”
Suốt chuyến bay, tôi không nói câu nào. Tư tưởng giống như sợi dây đang bị rối, có chỗ còn gặp cả nút thắt chết nữa [3'>. Tôi chỉ lặng lẽ nhìn tiếp viên hàng không đưa nước cho khách, nhìn người khách phía trước mình mua tờ báo sáng…
[3'> Nút thắt chết là nút thắt không thể gỡ được.
Lúc từ sân bay đi ra, Lăng Sở hai tay kéo hai chiếc va li, tôi đeo ba lô, vừa đi vừa uống nước cam ép, cứ đi cách xa một đoạn là lại bị giục đi nhanh lên.
Lăng Sở đã đặt khách sạn rồi, chúng tôi gọi taxi đi thẳng đến khách sạn đó. Chuyến đi này, Lăng Sở còn phải làm việc, còn tôi nhẹ nhàng thảnh thơi, không dắt, không ôm gì cả. Nghĩ đến việc bị điện thoại làm phiền cuộc chơi, tôi vội vàng tắt máy, không thể để bị thế giới bên ngoài kia quấy nhiễu nữa.
“Y Thần, em nghỉ ngơi trước đi nhé. Anh đi ký hợp đồng, quay về sẽ đến tìm em.” Ăn xong bữa trưa muộn, sau khi sắp đặt cho tôi xong, Lăng Sở vội vàng đi làm việc.
Tôi ngồi trong phòng 304 của khách sạn mà cảm thấy vô cùng cô đơn. Phía ngoài là con đường tấp nập người xe, ánh mặt trời chiếu rọi đến từng ngóc ngách của thành phố xa lạ này. Đã mấy ngày liền tôi không được nhìn thấy mặt trời, hôm nay đến đây có thể được nhìn thấy cảnh ánh nắng tràn ngập thế này quả là một việc xa xỉ biết bao.
Nghĩ lại thì thấy, mặc dù tôi đã rời xa thành phố đau thương đó, nhưng trái tim tôi vẫn âm ỉ đau. Hóa ra, chạy trốn cũng không phải là một biện pháp hay.
Mọi suy nghĩ trong đầu đều muốn nói rằng, nếu tôi cứ ngồi trong phòng mà chờ đợi thế này thì thật là lãng phí thời gian. Tôi ra khỏi phòng, để lại cho Lăng Sở mảnh giấy nhắn: “Tôi đi dạo xung quanh một lát, anh đừng lo lắng cho tôi.”
Khí hậu của Đại Liên rất dễ chịu. Đây là một thành phố đầy sức sống. Kiến trúc ở đây mang một phong cách riêng, cổ điển xen lẫn hiện đại, góp phần làm nên một thành phố du lịch nổi tiếng.
Một cơn gió nhẹ thổi tới, tôi nhớ trước đây Y Dương cũng giới thiệu với tôi về thành phố biển Đại Liên này như thế, cứ nghĩ là tôi lại bật cười.
Hóa ra, có rất nhiều chuyện trong cuộc sống là do Y Dương dạy cho tôi. Tôi mang theo cả hình bóng của anh ấy đến thành phố xa lạ này, nhưng cho dù có đi xa như vậy, tôi vẫn không thể nào quên.
Chỉ có một mình thật sự rất cô đơn. Tôi chỉ nam đi bắc [4'>, mãi lâu sau cũng về tới khách sạn. Lăng Sở đang ngồi trên chiếc ghế gỗ trong đại sảnh đợi tôi. Thấy tôi từ ngoài cửa đi vào, anh ấy cuống lên như phát điên, chạy ra ôm chặt lấy tôi: “Em đi đâu? Em đã đi đâu vậy?” Cánh tay anh ấy siết chặt, tôi muốn thoát ra nhưng lực bất tòng tâm.
[4'> Chỉ nam đi bắc: Thành ngữ, lấy từ câu chuyện cổ, có người thời nhà Chu hỏi đường đi đến nước Tề, người ta chỉ hướng nam, anh ta lại đi hướng bắc, kết quả lạc đường, quay lại chỗ cũ.
Lăng Sở cứ ôm chặt lấy tôi như ở chỗ không người. Sau phút choáng váng, tôi cũng đứng yên không cử động, bởi vì trong vòng tay ôm chặt của anh ấy, tôi tìm thấy cảm giác an toàn và ấm áp. Giờ đây tôi muốn mượn bờ vai của anh ấy, bởi vì tôi đã quá mệt mỏi rồi.
Sau đó Lăng Sở dìu tôi ngồi xuống sofa, nhìn trước nhìn sau hỏi tôi có bị làm sao không. Tôi khẽ lắc đầu, lớn như thế này rồi, nhưng đây là lần đầu tiên tôi được quan tâm đến thế này.
Những chuyện Y Dương không làm cho tôi, Lăng Sở đều làm thay anh ấy. Anh ấy lặng lẽ bước vào cuộc sống của tôi, thay cho tên khốn Y Dương yêu tôi.
“Bữa tối, em muốn ăn gì?” Lăng Sở vuốt tóc tôi rất dịu dàng, giống như đang dỗ dành một đứa bé bị đau vậy.