Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341328

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1328 lượt.

ịnh Thanh tuy giận nhưng vẫn cười, hừ lạnh một tiếng, “Dịu dàng? Với cái mặt Trương Phi của Lâm Mộ Cẩm?”
Diệp Hồng đem tách cà phê trong tay nặng nề đặt trên bàn, tách sứ và mặt bàn thủy tinh va chạm vang lên tiếng lách cách, “Hà Vịnh Thanh, tôi cảnh cáo ông, ít chọc tôi, ngày hôm nay tôi đến không có nghĩa là hiềm khích trước đây của tôi và ông tan biến như băng đâu.”
Hà Vịnh Thanh bĩu môi, hai chân vắt chéo, “Không hề gì, tôi là quan tâm đến cảm nhận của con trai tôi hơn, bà Lâm.”
Mặt Diệp Hồng tái xanh, tức giận đến ngực cũng phập phồng, “Con trai? Bây giờ biết là con ông rồi, ông vui lòng gọi, nó chịu thừa nhận không?”
Hai người đều quay đầu lại nhìn Lâm Hạo Sơ, tay Lâm Hạo Sơ khoác lên lưng ghế sofa nắm chặt, cúi đầu, anh cười cười, “Rốt cục đã nhớ hỏi suy nghĩ của tôi? Hai người coi tôi là cái gì? Khi hai người oán giận lẫn nhau, tôi chính là vật hi sinh. Bây giờ muốn hoài niệm, tôi lại là chiến lợi phẩm?” Anh cười khổ, “Nếu như có thể, tôi căn bản không cần dạng cha mẹ như các người. Với tôi mà nói, thà là cô nhi còn hạnh phúc hơn.”
Diệp Hồng và Hà Vịnh Thanh đều sửng sốt, ngực Diệp Hồng thoáng đau, lần đầu tiên nghe được anh nói nhiều như vậy, nhưng từng câu từng chữ như đâm vào lòng bà, huyết nhục mơ hồ. Bà vài lần mở miệng nhưng một câu cũng không nói nên lời.
Hà Vịnh Thanh buồn bực lấy điếu thuốc châm lửa, trong lòng cũng không dễ chịu, ban đầu chỉ là đơn giản muốn tìm một người thừa kế đến bây giờ tận trong đáy lòng lại có cảm giác lo lắng không rõ, ông biết, đó chính là cái gọi là huyết thống trời sinh.
Hỷ Lạc sững sờ một bên, phòng bếp kiểu mở khiến từng câu chữ rõ ràng của Lâm Hạo Sơ vừa mới nói truyền vào tai cô, cô không có lập trường đi chỉ trích trách mắng ai, bây giờ cũng không thích hợp nói xen vào, chỉ có thể im lặng chờ một bên, vết thương trong lòng Lâm Hạo Sơ, chỉ có Diệp Hồng và Hà Vịnh Thanh mới có thể trị hết.






Thôi miên
Lâm Hạo Sơ đột nhiên đứng dậy, sắc mặt anh thật không tốt, máy điều hòa nhiệt độ trong phòng ổn định, nhưng trên mặt xem ra không có một chút huyết sắc, anh chậm chạp nhìn xung quanh, ánh mắt không có tập trung, lời nói cũng không đầu không đuôi, không biết là đang nói với ai, “Xin lỗi… tôi… tôi.” một câu nói lắp bắp, giọng nói không rõ, không biết muốn biểu đạt điều gì, bước chân anh loạng choạng lên lầu, sau khi đến được cầu thang thì hai tay bám chặt tay vịn.
Hà Vịnh Thanh và Diệp Hồng đều bị sắc mặt của anh dọa sợ, Hà Vịnh Thanh đi đến đỡ lấy anh, “Làm sao vậy? Khó chịu ở đâu?”
Sức lực Lâm Hạo Sơ rất lớn, một tay gạt tay ông ra, rất nóng nảy quát vào mặt ông, “Tránh ra!” Nói xong lại rất khó chịu vò vò tóc mình, anh lùi về phía sau một bước, “Đừng tới gần tôi, tránh ra.” Nói xong tự mình loạng choạng chạy lên lầu.
Diệp Hồng và Hà Vịnh Thanh đều không có cách nào tin được nhìn về phía Hỷ Lạc, Hỷ Lạc cũng bị Lâm Hạo Sơ dọa hoảng, cô vội vàng tắt bếp, nói với hai người trong phòng khách, “Con đi xem anh ấy.”
Hỷ Lạc cắn cắn môi dưới, “Nếu như thất bại, Lâm Hạo Sơ sẽ hoàn toàn thay đổi cá nhân, sẽ bị người tồn tại trong tiềm thức chiếm ý thức.”
Hà Vịnh Thanh và Diệp Hồng hai mặt nhìn nhau, sắc mặt càng thêm không ổn, Diệp Hồng một tay kéo Hỷ Lạc, “Không được, con không nên làm, bây giờ mẹ lập tức tìm bác sĩ tâm lý giỏi hơn, không thể cho con mạo hiểm như vậy.”
Hỷ Lạc đưa tay nắm tay bà, cười cười, “Mẹ, tin tưởng con, trừ khi nửa đường đột nhiên bị cắt ngang, bằng không con rất nắm chắc.” Cô nhìn Diệp Hồng, lúc này trên mặt bà đầy vẻ căng thẳng, nếu như bị Lâm Hạo Sơ thấy, anh hẳn vui vẻ biết bao nhiêu. Hỷ Lạc xoay người chuẩn bị vào phòng, suy nghĩ một chút quay đầu lại nói, “Mẹ, nếu như có thể, Lâm Hạo Sơ nếu như khỏe lại, có thể đối xử anh ấy tốt một chút không? Không cần nhiều lắm, chỉ cần một chút là tốt rồi.”
Diệp Hồng mất tinh thần rụt vai, bước chân trống rỗng lui về sau một bước, “Hỷ Lạc, con… đang trách mẹ?”
Hỷ Lạc thở ra một hơi thật mạnh, cong khóe môi cười cười, “Không phải, con chỉ là, muốn mẹ buông anh ấy, buông chính mình.” Nói xong xoay người vào phòng ngủ.
Diệp Hồng ngẩn ngơ một chỗ, “Buông nó, buông chính mình.” Bà thì thào. Hà Vịnh Thanh yên lặng đứng phía sau bà, đưa tay đỡ lấy vai bà, “Nếu như nó có thể khỏe lại, bà… muốn tôi làm như thế nào thì tôi làm như thế đó.”
Diệp Hồng đau khổ lắc đầu, “Cho đến hôm nay, ông làm cái gì đều không quan trọng nữa. Tôi, cũng sai ba mươi mấy năm rồi. Bây giờ là nên tìm cơ hội bù đắp nó.”
Hỷ Lạc hồi hộp cầm tay Lâm Hạo Sơ, xoa dịu anh cũng như là xoa dịu chính mình, “Lâm Hạo Sơ, chúng ta nhất định sẽ thành công mà.”
Lâm Hạo Sơ giơ tay vuốt đầu cô, “Anh tin em.” Anh kéo cô tới gần, hôn cô thật sâu, môi lưỡi giao nhau, từ từ buông ra, trán anh chạm vào trán cô, lông mi rất dài hơi rung động, “Nếu như… thất bại, cũng đừng rời bỏ anh.”
Tim Hỷ Lạc run lên, ngửi mùi vị quen thuộc của anh, cố sức hít vào, “Sẽ không thất bại. Cho dù thất bại, mặc kệ anh biến thành bộ dáng gì nữa,


The Soda Pop