Tác giả: Công Tử Bạch
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341656
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1656 lượt.
i, lúc này mới thở ra một hơi, nói với giọng lạnh nhạt: “Muội ấy tên là Việt Cẩm.”
Việt Ninh Song sửng sốt: “Là cô nhi còn sót lại của Việt thị năm đó?” Lông mày khẽ nhíu, giọng điệu khinh thường, giống như đang nói về những chuyện không quan trọng.
Lần này, tất cả hoàn toàn im bặt, lặng đưa mắt nhìn Nhai Xế và Việt Cẩm.
Việt Cẩm thấy vậy thản nhiên cười, nói: Có lẽ có đôi chút quan hệ, thời gian cũng vừa khớp. Nhưng chắc không phải là thân phận quan trọng, ta nhớ mang máng là hồi đó gia đình cũng chẳng dư dả, hơn nữa…” Nàng ngừng một lát rồi không nói tiếp nữa, bởi vì tất cả mọi người ở đây đã có suy đoán trong lòng.
Hơn nữa, Việt Đế đắc tội với trời, liên luỵ đến cả Việt thị. Lòng trời vốn rất nghiêm, nếu đã giáng tội, há có thể dễ dàng để một con cá lọt lưới?
Đương nhiên, trừ người mà yêu tộc đã phải bỏ ra một cái giá cực đắt để bảo vệ: Ninh Song công chúa.
Có mấy người nhịn không được lén liếc nhìn Việt Ninh Song mấy cái.
“Thì ra là nhánh con.” Việt Ninh Song không thèm để tâm. Cô bé “Ồ” một tiếng, mày nhíu chặt, “Nếu đã vậy, thấy ta sao còn không quỳ?”
Một lần nữa không có yêu quái nào lên tiếng.
Nhai Xế không nhẫn nại được nữa, liên tục cười lạnh, ánh mắt sáng quắc, hung dữ nhìn mọi người xung quanh nói: “Công chúa, người cũng vừa vừa phải phải thôi, muốn vênh váo lên mặt thì xin mời trước tiên quay lại hoàng cung Việt thị, đến lúc đó người thích lên mặt với ai thì cứ việc.” Nói xong, hắn không thèm để ý đến Việt Ninh Song nữa, mà trực tiếp giới thiệu Việt Cẩm với đám yêu quái xung quanh: “Từ hôm nay trở đi, nàng ấy là muội muội của ta.”
Đám yêu quái vẫn chưa phản ứng kịp, mặt Việt Ninh Song đã biến sắc, hét lên: “Huynh chỉ có một muội muội mà thôi!”
Ánh mắt Nhai Xế bình thản, gần như lạnh băng: “Hiện tại ta có hai muội muội. Nếu muội còn nói nữa thì chỉ còn một mà thôi.”
Người còn lại hiển nhiên không phải là Việt Ninh Song. Viêt Ninh Song nghe xong không khỏi nghẹn lời, cuối cùng không dám làm căng với Nhai Xế, chỉ quay sang trút giận lên đầu Việt Cẩm : “ Ta bảo ngươi hành lễ! Tai ngươi điếc rồi hả?”
Đến lượt nàng phải lên tiếng rồi? Việt Cẩm cười, sau khi tặng Nhai Xé một ánh mắt trêu ghẹo, nàng nói: “Phụ thân ta cảm thấy Việt Đế là một kẻ bất tài nhu nhược…” Nàng không kịp nói hết lời, không phải vì Việt Ninh Song bỗng nhiên đỏ bừng mặt, mà hơn hết là vì Nhai Xế đã nhanh chóng kéo tay nàng đi về phía trước.
Đi vội vội vàng vàng, sau khi cách đám người phía sau một quãng khá xa, Nhai Xế mới đi thong thả lại, tiếp đó dặn dò những chuyện ban nãy còn chưa nói xong: “Mấy đại yêu và một số yêu quái có tu vị đã đợi ở đại sảnh. Trước hết nàng phải qua đó một chuyến đã.”
“Vâng.”
“Nàng là nhân loại, không cần quá để tâm đến thân phận của mình, nhưng cũng không được quên.”
“Vâng.”
“Còn nữa…”
“Vâng?”
“ Những lời nàng còn chưa nói hết là gì vậy?”
Việt Cẩm sửng sốt, tiếp đó cười có chút phức tạp, nói: “ ….Nhưng ta nghĩ ông ấy là một anh hùng. Nếu Ninh Song công chúa là huyết mạch của Việt Đế thì hành lễ với cô bé ấy không vấn đề gì.”
“ Vậy ban nãy nàng nhắc đến nhu nhược với anh hùng làm gì, trực tiếp quỳ xuống chẳng phải là xong sao.”
Việt Cẩm thoáng chìm trong im lặng.
Nhai Xế lạnh lùng nói: “Cũng chỉ là huyết mạch còn sót lại mà thôi.” Hắn đột ngột dừng bước, “Đến rồi.”
Việt Cẩm đang mải suy nghĩ, lúc ngẩng đầu lên thì phát hiện mình đã đến trước đại sảnh, trong phòng có vô số cặp mắt màu vàng vàng xanh xanh đang chăm chú nhìn nàng, ánh măt cực kì nóng bỏng.
Nhai Xế đột ngột buông cổ tay Việt Cẩm ra.
Việt Cẩm quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Nhai Xế đã gửi đến nàng nụ cười trêu chọc, sau đó hắn ngáp một cái, vẫy tay nói: “Dẫn nàng đến nơi rồi, ta quay về ngủ một lát.”
“…” Việt Cẩm.
Nàng quay đầu, nhìn những đôi mắt với đủ sắc màu ở trong phòng…Bỗng nhiên có cảm giác mình đã biến thành một con thỏ trắng, không hề phòng bị rơi thẳng vào hang ổ dã thú.
Sự im lặng kì lạ chỉ kéo dài trong thời gian mấy lần hô hấp. Rất nhanh đã có giọng nói không khách khí vang lên: “Ngươi chính là Việt Cẩm?”
Việt Cẩm nhìn về hướng phát ra giọng nói, thì phát hiện ra đó là một yêu quái mà mình không hề quen biết. Thực ra, hầu hết yêu quái có mặt trong phòng này nàng đều không quen, trừ… Việt Cẩm phóng mắt nhìn qua, cuối cùng cũng thấy yêu quái duy nhất mà mình từng gặp đang ngồi ở một vị trí khuất góc. Đó chính là tên đại yêu ở động bên ngoài trấn Lạc Phượng, kẻ gián tiếp tặng Chuyển Chi Quyết cho nàng: Bạch Cốt.
Bạch Cốt yêu đúng như cái tên của mình, cao, gầy, cánh tay và gò má lộ rõ, khi các khớp xương co duỗi còn có thể thấy một vài điểm trắng đục, như thể chỉ là một lớp da bọc xương. Lúc này, trong phòng đã bắt đầu ồn ào, đại đa số đều thăm dò Việt Cẩm, nhưng Bạch Cốt ngồi trong góc vẫn tỉnh bơ như không, chỉ ôm vò rượu lặng uống một mình.
Trong phòng còn có ba kẻ khác nữa cùng Bạch Cốt là bốn, vừa khéo chia nhau ngồi bốn góc, Việt Cẩm có thể thấy rõ cục diện náo nhiệt nhưng đã được âm thầm liên hợp khống chế. Chỉ là ngoài Bạch Cốt,