Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cẩm Tâm

Cẩm Tâm

Tác giả: Công Tử Bạch

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341688

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1688 lượt.

h bằng bạc trên mặt: “Chẳng phải nàng nói không thích khuôn mặt của ta sao?”
“Muội chỉ tiện miệng nói thế thôi.” Việt Cẩm khẽ mím môi.
“Ta biết.” Nhai Xế thong dong đáp, “Nhưng nếu nàng đã nói như thế.” Hắn mỉm cười, một nụ cười tràn đầy tự tin, Việt Cẩm vẫn có thể tưởng tượng ra sự ngạo nghễ thấp thoáng nơi ấn đường, nếu không đeo mặt nạ, nàng tin chắc rằng mình có thể nhìn thấy sự ngạo nghễ ấy.
“Giờ nàng có thích ta hơn chút nào không?”
“Hả?”
Nhai Xế nhìn Việt Cẩm: “Nếu nàng nói vì vậy mà càng ghét ta hơn thì ta cũng chẳng để ý đâu.”
Việt Cẩm không tiếp lời. Giọng Nhai Xế đã pha chút buồn bực: “Thế nàng đến đây làm gì?”
“Muội đến…”
“Hử?”
“Muội đến để nói… miếng ngọc bội kia rất đẹp.” Việt Cẩm đáp.
“Nhai Xế…” Việt Cẩm muốn nói gì đó.
Nhai Xế ngước lên, mỉm cười: “Chắc nàng không định một ngày từ chối ta hai lần đấy chứ?”
Việt Cẩm sững người.
Nụ cười bên khóe môi Nhai Xế càng rạng rỡ hơn: “Hai ngày này ta phải ra ngoài một chuyến.”
“Hả? Đến Thương Ngô Sơn à?” Việt Cẩm quan tâm hỏi, “Hay là những môn phái khác vừa chiếm được?”
Nhai Xế không đáp chỉ cười.
Việt Cẩm bỗng hiểu ra, không nói gì thêm nữa, chỉ chúc mong mọi việc thuận lợi rồi chuẩn bị cáo từ.
Nhai Xế cũng không ngăn cản, thừa lúc Việt Cẩm chuẩn bị bước ra ngoài, hắn bỗng đứng dậy ôm chầm lấy nàng. Không do dự, không ngập ngừng, trong giờ khắc ôm lấy nàng đó, Nhai Xế cảm nhận rõ ràng mỹ nhân ở trong lòng đã biến thành tượng đá.
Không muốn làm khó nàng, hắn lập tức buông tay, lùi về phía sau một bước: “Đợi ta trở về nhé.”
Nói xong, hắn thấy nàng lẳng lặng mở cửa, đi ra ngoài rồi đóng cửa… Hắn đưa tay sờ lên chiếc mặt nạ lạnh lẽo trên mặt, lập tức gỡ xuống, vứt mạnh lên bàn, miệng khẽ lẩm bẩm: “Đúng là mềm lòng… Ngọc bội rất đẹp sao?”
Ngự kiếm bay một mạch về tiểu viện, vừa vào đến phòng, Việt Cẩm liền thấy trong gương hiện lên một nữ tử mặt mày trắng bệch, có phần hốt hoảng, nàng thu lại Băng Diệm kiếm, muốn mở cửa bước ra ngoài đi dạo.
Nhưng nàng có thểđi đâu được chứ?
Nàng cười khổ, nhìn quanh khắp phòng một lượt, cuối cùng chậm rãi ngồi xuống.
Bộ váy Nhai Xế tặng vẫn còn nằm trên mặt bàn được trải khăn gấm, màu trắng thanh khiết, hoa văn tinh tế, nhẹ nhàng mềm mại, không nhiễm chút bụi trần.
Việt Cẩm nhìn rất lâu rồi đưa tay, chầm chậm vuốt ve nó… Đột nhiên nàng có cảm giác có vật gì đang động đậy trong lòng.
Thân thể cũng vì thế mà chấn động, Việt Cẩm định thần, lấy vật đó ra, chăm chú nhìn một lúc rồi dùng tay bóp nát, nhưng năm ngón tay nặng như đeo chì, không còn chút sức lực. Giằng co một hồi, cuối cùng nàng nhắm mắt, cẩn thật cất nó đi.
Bỗng bất giác nhớ đến lời Nhai Xế nói lúc ôm nàng ban nãy: “Lúc ta không ở đây, nhớ phải cẩn thận.”
Ngày 23 tháng 10 năm Thiên Nguyên thứ mười, yêu tộc ngang nhiên tấn công, đột kích Thương Ngô Vân Thủy, Hắc Uyên Hoàng Sơn, Nam Bình Giang Lâu.
Cùng ngày, ba phái diệt vong.
Ngày 18 tháng 11 năm Thiên Nguyên thứ mười, tu sĩ các phái thỏa thuận thống nhất, kết thành liên mình, thảo phạt yêu tộc.
Mấy tháng sau, thu hồi được Hắc Uyên, Nam Bình, giằng co với yêu tộc trên Thương Ngô Sơn.
Ngày 2 tháng 2 năm Thiên Nguyên thứ mười một…
Chấp bút viết lên dòng chữ này, Việt Cẩm nhìn đến ngẩn người.
Yêu tộc hiện đang đối kháng với giới tu đạo trên Thương Ngô Sơn, trước mắt mặc dù thế lực hai bên đang cân bằng, nhưng đó chẳng qua là vì yêu tộc đã chớp được thời cơ, hơn nữa các phái bằng mặt mà không bằng lòng, không ngừng đề phòng, đấu đá lẫn nhau. Nhưng chỉ cần chiến tranh kéo dài, chắc chắn có ngày các phái sẽ ngồi lại để đạt được thỏathuận, đến lúc đó…
Hơn nữa, Cửu Châu đất rộng, tài nguyên phong phú, giới tu đạo có nguồn cung cấp tài nguyên vô tận. Còn yêu tộc thì sao?
Kiêu Sơn có đẹp đẽ thế nào đi nữa thì rốt cuộc cũng vẫn chỉ là một ngọn núi, có thể cung cấp được bao nhiêu lương thực đây? Thậm chí tương quan so sánh về quân số đã hiện rõ mồn một…
Việt Cẩm cau mày chán nản, đưa bút lên định xóa hết những gì vừa viết, nhưng ngòi bút vừa chạm vào mặt giấy, nàng lại không khống chế được, chầm chậm viết ra bốn chữ: “Thập Vạn Đại Sơn.”
Viết xong, đèn trong phòng bất chợt lay động dù hoàn toàn không có gió, trong ánh sáng lập lòe, trên mặt giấy Tuyên Thành được nhuộm thành vàng cam, bốn chữ ấy còn chưa khô mực, từng nét từng nét phóng khoáng, nhìn trong chốc lát, vô số dãy núi chập chùng liên miên hàng vạn dặm, cô phong tuyệt bích, tách biệt, đan xen, mỏi mắt cũng không trông hết.
Bên ngoài đột nhiên có tiếng động.
Đang thất thần ngắm bốn chữ kia, bỗng Việt Cẩm giật thót mình, lập tức xé vụn rồi dẫn lửa đốt sạch, kế đó nàng mở toang cửa nhìn ra ngoài.
Trăng đang treo lơ lửng trên nền trời xanh thăm thẳm, ánh trăng như ngưng tụ, từng chùm, từng chùm ánh sáng màu trắng sữa rải khắp nhân gian, nhẹ nhàng rơi trên thân người đang đứng trong viện, rồi hợp nhất lại, hóa thành một vốc ánh sáng trong lòng bàn tay của một con người vốn không thuộc về cõi trần.
“… Nhai Xế?” Việt Cẩm lên tiếng.
Người đó nở nụ cư