The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cẩm Tâm

Cẩm Tâm

Tác giả: Công Tử Bạch

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341685

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1685 lượt.

n nàng, giọng điệu tán thưởng: “Nàng luận ra được à?”
Trời không trăng, vài ánh sao lác đác, rải rác trên thân “Li”, là những điểm sáng lay lắt, thoắt ẩn thoắt hiện, nhảy nhót không ngừng.
Việt Cẩm chăm chú nhìn rồi khẽ nhếch môi: “Ý nghĩa của những biểu tượng này… đã từng được học.”
Nhai Xế gật đầu: “’Tặng nữ nhi Cẩm Tâm’, nói đúng ra thanh kiếm này là của Việt Đế tặng cho…”
Tặng cho…
“Biểu muội của ta… Việt Cẩm?” Nhai Xế nói.
Việt Cẩm nhanh chóng định thần: “Hả?… Sức cuốn hút của thanh kiếm này thực quá lớn.”
Nhai Xế cười: “Thứ đồ được làm từ nguyên liệu tốt nhất, do bàn tay của đại sư luyện kiếm tài hoa nhất, đương nhiên không phải thứ tầm thường.” Hắn trầm ngâm một lúc, “Mặc dù không thể sánh với các thần khí thời thượng cổ, nhưng nếu xếp hạng, thanh kiếm này tuyệt đối nằm trong mười vũ khí đứng đầu.”
“Cho muội thật quá lãng phí.” Việt Cẩm trào phúng buông lời.
Nhai Xế lim dim mắt, giọng bình thản: “Nếu nàng muốn, kể cả là vũ khí đứng thứ nhất cũng không thành vấn đề.”
Việt Cẩm cười khổ: “Thôi, không muốn rước họa vào thân.” Nói rồi, nàng thu “Li” lại, rồi đột nhiên hỏi: “Nếu nó vốn là của công chúa Cẩm Tâm thì huynh giữ chẳng phải tốt hơn sao?”
Nhai Xế nói giọng gần như vô cảm: “Người chết còn cần thứ này để làm gì?”
Tim Việt Cẩm thoắt run lên.
Có vẻ như thấy quá mệt mỏi, Nhai Xế day trán: “Năm đó… cũng đã hơn mười năm rồi. Năm Thiên Thịnh thứ mười hau, Việt quốc bị diệt, thiên hạ phân li, bạo loạn lên đến đỉnh điểm, giết người, ăn thịt người xảy ra như cơm bữa, đến cả những yêu tộc bình thường cũng dần ẩn mình khỏi nhân gian… Cũng chính vào năm đó, ta rốt cuộc cũng nghe được tin tức của muội ấy.”
“Là một vùng đầy chướng khí phía nam, gần Hoang Sơn. Khi hay tin ta liền lập tức đến đó, nhưng tất cả đã quá muộn. Không may quân đội đã vây kín, bọn họ bị vây lại cùng một chỗ, trước hết bị người ta dùng tên bắn, bắn bị thương rồi bọn lính mới xông lên dùng dao chém, từng dao, từng dao một, những đứa trẻ lớn nhất chỉ mới mười ba, mười bốn trong nháy mắt đã bị chém thành từng mảnh nhỏ…”
“Bọn họ ở cùng nhau.” Giọng Việt Cẩm khàn đặc.
“Ừ.” Giọng Nhai Xế đều đều, “Những đứa con của dì Dao, tất cả ở cùng một chỗ. Cẩm Tâm được bảo vệ ở giữa, hẳn là người cuối cùng… Đầu của chúng bị chém xuống, treo trên tường thành, rốt cuộc khi ta đến nơi, đến thi thể cũng chẳng gom đủ.”
“… uynh có đến.” Giọng của Việt Cẩm rất mơ hồ, mơ hồ đến nỗi chính bản thân nàng cũng không nghe rõ.
Lúc này Nhai Xế đã đắm chìm trong dòng cảm xúc: “Thực ra ta và Văn Hàn Cảnh cũng coi như có quen biết.” Hắn thở ra một hơi với vẻ ghét bỏ, “Năm đó Văn Hàn Cảnh đến bái Việt Đế làm thầy để học nghệ, ta và hắn vì thế có gặp nhau mấy lần, thậm chí cũng đã từng so chiêu. Thanh kiếm này sở dĩ trong tay hắn, hẳn là Việt Đế giao cho.”
Mặc dù tình nghĩa năm nào đã chẳng còn, nhưng khi Nhai Xế nhắc đến những hồi ức đã qua ấy cũng là nói đến những điểm cốt lõi.
“Việt Đế giao cho huynh ấy…” Việt Cẩm lầm bầm.
Lần này, Nhai Xế nghe không sót chữ nào, tưởng là nàng không hiểu, hắn lục lại trí nhớ rồi giải thích: “Năm đó dường như Việt Đế có ý định gả Cẩm Tâm chi Vân Hàn Cảnh.”
“…”
“Ta nhớ là đã nghe dì Dao nói…” Nhai Xế nhớ lại.
“…?”
“À, hình như hồi đó dì Dao cũng có ý như vậy…” Nhai Xế vẫn đang lục tìm trong trí nhớ của mình.
“…???”
“Việt Cẩm?” Rốt cuộc Nhai Xế cũng phát hiện ra sắc mặt của người bên cạnh đã xanh lét tự lúc nào, hắn nghi hoặc: “Nàng làm sao vậy?”
“Không sao.” Việt Cẩm cười gượng, “Gió lạnh quá.”
“Gió lạnh á?” Nhai Xế ngạc nhiên.
“Ừm.” Sắc mặt Việt Cẩm càng xanh hơn, “Muội run hết cả người lên rồi đây này…”
Nhai Xế: “… Không phải nàng thích Vân Hàn Cảnh đấy chứ?”
Việt Cẩm nổi da gà: “Làm gì có chuyện đó! Muội thà thích huynh còn hơn là thích huynh ấy!”
Nói xong, hai người chìm vào im lặng.
Một lúc sau, ánh mắt của Nhai Xế nhìn là lạ: “Nghe được đáp án này, ta có nên vui không nhỉ?”
“À… Thực ra muội muốn hỏi huynh nhìn thấy thi thể của mấy người họ, rồi sau đó sao nữa?” Việt Cẩm gượng gạo chuyển đề tài.
Hài lòng với câu nói buột miệng lúc nãy của Việt Cẩm, Nhai Xế rất đại lượng, không tính toán chi li với việc chuyển đề tài gượng gạo của nàng: “Cũng chẳng có gì, ta giết những kẻ đó, thu lượm xương cốt rồi về.”
Việt Cẩm sững người: “Xương cốt cũng thu lượm?”
“Đương nhiên.” Nhai Xế đáp. Đợi mãi một lúc lâu sau không thấy Việt Cẩm nói gì, Nhai Xế bất giác quay sang nhìn nàng, đập vào mắt hắn là một vẻ mặt ngơ ngác, không biết là đang nghĩ cái gì.
“Nàng làm sao thế?”
“Không sao.” Việt Cẩm lấy lại bình tĩnh, trào phúng nói: “Muội chỉ đang nghĩ, thịnh thế càn không là vậy mà nói mất là mất ngay được… Nguyên do chẳng qua chỉ là một mệnh lệnh bộc phát trong một bữa tiệc rượu, thậm chí đến cả Thiên dụ chính thức cũng chẳng có.”
Nhai Xế chăm chú nhìn Việt Cẩm một lúc lâu rồi khẽ nói: “Nàng có vẻ cũng biết nhiều nhỉ… Năm đó chắc chắn thân phận nàng cũng không thấp phải không?”
Việt Cẩm cúi đầu, hàng mi cong chớp khẽ, mang đến cảm g