Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cẩm Tâm

Cẩm Tâm

Tác giả: Công Tử Bạch

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341684

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1684 lượt.

ay cũng không đủ làm say lòng người, muội rất tỉnh táo, muội biết mình đang làm cái gì.”
“Vậy…” Nhai Xế ngừng thở, đôi đồng tử dần trở nên nóng bỏng.
Việt Cẩm thuận thế cắn nhẹ môi đối phương. Và như một lẽ đương nhiên, nàng lập tức bị đối phương ép chặt, không ngừng dây dưa một phen.
Lúc hai người tách ra, Việt Cẩm nở nụ cười ẩn hiện trăm mối ngổn ngang tơ lòng: “Vậy đó. Muội thích huynh! Nhai Xế… Muội đồng ý với huynh, chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau.” Giọng của nàng rất khẽ, tựa như màn sương lơ lửng trên núi mỗi sáng sớm tinh mơ, mỏng manh đến mức không thể nào níu kéo được.
Muội thích huynh, muội đồng ý với huynh, muội bằng lòng ở bên huynh…
Cho dù kết cục đã định. Không ngờ lại tiến triển đến mức này, Nhai Xế sững sờ.
Buổi sáng còn không chắc chắn, đến tối đã biến đổi khôn lường?
Tráng hán quân sư cho hắn bao nhiêu là thủ đoạn, nào là anh hùng cứu mỹ nhân, nào là ông trời tác hợp, nào là dùng thủ đoạn cưỡng bức… tất thảy đều không có kết quả…
Thì ra chỉ cần ngồi ngắm trăng một lúc, giải bày nỗi lòng tâm sự vậy là đã đủ rồi…
“Ở bên nhau?” Quá hạnh phúc khiến Nhai Xế không dám tin là thật.
“Ở bên nhau.” Việt Cẩm khẳng định.
“Ở bên nhau?”
“Ở bên nhau.” Việt Cẩm lại một lần nữa quả quyết nói lên ba từ.
Hét lên đầy vui mừng, Nhai Xế ôm chầm lấy Việt Cẩm. vốn nghĩ chỉ là do bản thân quá hưng phấn, nhưng sau khi ôm mĩ nhân xoay hai vòng, Nhai Xế bỗng phát hiện ra nàng không những không phản đối, mà ngược lại còn chủ động phối hợp.
Yêu vương triệt để thú hóa, hung hăng nói một câu: “Ngày mai chúng ta thành thân” rồi bổ nhào vào đối phương.
Việt Cẩm mỉm cười, chủ động cởi hết y phục bó buộc giữa hai người.
Khi nhiệt độ trong không khí đang từ từ tăng lên.
Khi Nhai Xế khẽ thủ thỉ tên Việt Cẩm hết lần này đến lần khác.
Khi Việt Cẩm đang nhắm mắt rốt cuộc có thể thả lỏng bản thân…
Đau đớn, và kèm theo cảm giác thỏa mãn dâng đầy trong trái tim Việt Cẩm, cũng là lúc bóng đen và nỗi sợ hãi từ mười mấy năm về trước cuối cùng cũng biến mất.
Nước mắt nghẹn ngào. Nàng run rẩy ôm lấy hắn, trong chốc lát, dùng hết sự phóng túng của cả đời này để yêu hắn.
Nhưng không ai chú ý tới một đôi mắt đầy kinh hoàng lẫn phẫn nộ phía sâu trong đám cỏ.






Không thể nào…
Không thể nào, không thể nào, không thể nào, không thể nào, không thể nào!
Trong bãi cỏ tối om, Việt Ninh Song lảo đảo bước đi, chỉ một quãng ngắn mà ngã đến mấy lần, váy áo xộc xệch, tóc tai tán loạn, mặt mũi, tay chân đầy những vết máu do bị cỏ và đá vụn cào rách. Nhưng nàng ta chẳng mảy may chú ý, đi không có mục đích. Trong đầu cảnh tượng đó không ngừng lặp đi lặp lại, khiến nàng ta hoàn toàn sụp đổ.
Không thể nào, không thể nào… Nhưng cái gì không thể đây? Hết thảy nàng ta đều tận mắt chứng kiến…
Hai chân Việt Ninh Song loạng choạng khuỵu xuống, quỳ trên mặt đất.
Dường như đã không còn gặp ác mộng.
Trong thời khắc ngắn ngủi, khi đang còn mơ mơ màng màng, trong đầu Việt Cẩm chợt lóe lên ý nghĩ, tức thì nàng tỉnh hẳn, thứ đập vào mắt nàng đầu tiên chính là màn trướng trong phòng nàng.
Trong phòng nàng?
Việt Cẩm bật dậy, cảm giác đau nhức ập đến, nghĩa là đêm qua không phải nằm mơ, huống hồ nhân vật còn lại giờ đang ngông nghênh chẳng coi ai ra gì đứng trước mặt nàng mặc quần áo…
Tâm trí rối như tơ vò, nhất thời Việt Cẩm không biết phải nói gì.
Nhai Xế lúc này đã mặc xong quần áo, quay người lại, tiện tay đưa cho nàng một cốc nước: “Nàng tỉnh rồi à?”
“… Ừm.” Việt Cẩm đáp, nhận lấy, uống một ngụm để súc miệng, đang định nhổ ra thì một bàn tay đẹp như tượng đã đưa ống nhổ tới trước mặt nàng.
Nàng thuận theo đó nhổ vào, khi ngẩng đầu lên, một chiếc khăn sạch sẽ đưa tới và đương nhiên cầm cái khăn vẫn là bàn tay đẹp đẽ đó.
Việt Cẩm thảng thốt nhận lấy, đoạn vừa xuống giường vừa hỏi: “Tối qua huynh đưa muội về à?”
“Nếu không thì còn ai vào đây nữa?”
Ý thức mình đã hỏi một câu thừa, Việt Cẩm muốn lảng sang chuyện khác, nhưng lại chẳng biết nói gì, đành lẳng lặng mặc đồ, sửa sang lại mặt mày đầu tóc.
Nhai Xế đứng bên quan sát, bỗng thình lình hỏi: “Nàng hối hận rồi à?”
“Hối hận?” Việt Cẩm đang thất thần, lúc sau mới phản ứng lại, bật cười: “Muội hối hận gì chứ? Không phải…”
“Không hối hận thì ngẩn ngơ nãy giờ làm gì?” Nhai Xế phụng phịu, hai chữ bất mãn hiện rõ trong đôi đồng tử đỏ tươi, một màu đỏ đẹp đẽ, sáng ngời làm người ta vui vẻ chứ không phải màu đỏ quạch mang đầy sát khí.
Tựa như một con nhím, lúc tự vệ toàn thân đều là gai nhọn, đủ sức khiến người ta máu chảy đầm đìa, nhưng chỉ cần tiếp xúc, rồi để nó tin tưởng, bạn sẽ phát hiện ra dưới lớp gai sắc bén ấy là một thứ mềm mại đến vô cùng…
Việt Cẩm quên cả hít thở, do dự cuối cùng ẩn sâu trong đáy lòng rốt cuộc cũng biến mất. Nàng nở nụ cười thật tươi: “Chỉ là cảm thấy chưa quen lắm thôi.”
Lời vừa nói hết, cũng là lúc trang điểm xong, nàng đứng lên giúp Nhai Xế sửa sang lại y phục vừa được tùy tiện mặc qua loa.
Giống như Việ


The Soda Pop