Tác giả: Công Tử Bạch
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341680
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1680 lượt.
t Cẩm chưa thích ứng được với việc Nhai Xế bưng trà rót nước cho mình, Nhai Xế cũng không thích ứng được khi thấy Việt Cẩm bỗng trở nên hiền thục, tỉ mỉ như thế. Nhưng rất nhanh cảm giác đó qua đi, hắn liền cảm thấy cực kì thích thú, còn nhẹ vuốt dọc tấm lưng của Việt Cẩm, để cảm nhận rõ ràng sự mềm mại dưới lòng bàn tay.
“Bao giờ thì chúng ta thành thân?”
“Thành thân gì?” Việt Cẩm nghẹn lời, chuyển sự chú ý sang vết thương vẫn còn đang rỉ máu trên ngực Nhai Xế. “Vết thương này là bị ‘Li’ đâm đúng không? Vẫn chưa khỏi?”
Giọng nói khẽ hơn lúc bình thường, nghe như đang hổ thẹn.
Nhai Xế cũng không biết phải biểu đạt thế nào: “Thanh kiếm đó được làm từ những nguyên liệu đặc thù, bản thân nó có linh lực nhất định, có thể ngăn cản miệng vết thương hồi phục…”
Rồi hắn không cam lòng thừa nhận thêm: “Thực lực của Vân Hàn Cảnh cũng không tồi.” Rồi lại tự mình an ủi, “Nhưng nàng nhìn xem, vết thương đã khép miệng lại rồi.”
“Vốn là một cái lỗ to bằng nắm tay?”
Nhai Xế gật đầu: “Ừ, nhưng năng lực hồi phục của yêu tộc rất mạnh, cánh tay bị chặt đứt cũng không phải là không thể mọc lại, cho nên đối với ta, đây chỉ là vết thương nhỏ thôi… Thực ra, ta thấy chúng ta nên quan tâm đến những chuyện khác, ví dụ như thành thân chẳng hạn.”
Rốt cuộc Việt Cẩm cũng phát hiện ra Nhai Xế thực sự nghiêm túc: “Huynh muốn thành thân sớm như thế để làm gì?”
“Sớm?” Nhai Xế nhẹ chớp mắt, mặt mày đang từ hớn hở đắc ý thoắt cái trở nên hung dữ: “Nàng muốn ăn quỵt phải không?”
“…” Việt Cẩm dở khóc dở cười: “Yêu tộc không có quy củ này chứ?”
“Việt quốc có.” Nhai Xế đáp như một lẽ đương nhiên.
“Kể cả là thế…” Việt Cẩm cố bịa ra một lí do hợp lí, “… cũng còn quá sớm, muội không vội.”
“Nhưng ta vội.” Nhai Xế phán một câu xanh rờn.
Thấy Việt Cẩm chìm trong im lặng, Nhai Xế cũng không muốn tranh cãi mãi vấn đề này: “Nàng không muốn nói chuyện này chứ gì? Chúng ta có thể nói sang chuyện khác.”
Việt Cẩm đang không biết làm thế nào để chuyển đề tài, nghe thấy thế thì gật đầu lia lịa: “Nói chuyện gì?”
“Vết sẹo sau lưng nàng.”
Đợi một lúc thấy nàng không nói gì, Nhai Xế lại nói: “Nàng không muốn à? Vậy chúng ta lại chuyển chuyện khác nhé.”
“Chuyện khác… là chuyện gì?” Lần này Việt Cẩm khó khăn lắm mới nói được mấy tiếng.
“Ta nhớ là hồi đầu có hỏi về chuyện trước đây của nàng. Nhưng nàng nói lúc đó vì mình còn nhỏ nên không nhớ rõ nữa… nhưng mà hình như tối qua chuyện liên quan đến Việt Thị diệt vong nàng biết đâu có ít.”
Lần thứ ba, Việt Cẩm chìm trong thinh lặng.
Hiển nhiên Nhai Xế đã lường trước việc Việt Cẩm sẽ im lặng, nên rất nhanh hắn muốn được nói tiếp. Nhưng lần này, Việt Cẩm đã phản ứng, nàng liền ôm chầm hắn, ngẩng đầu, trực tiếp dùng miệng của mình lấp cái miệng hay nói kia lại.
Cuối cùng thế giới cũng được yên tĩnh.
Ngày tháng thấm thoát thoi đưa, mới chớp mắt mà đã qua ba tháng.
Tháng năm đủng đỉnh mãi mới tới, từng chùm hoa tuyết cầu trắng muốt trĩu cành bung nở, trăm hoa đua nhau khoe sắc. Trời dần về tối, mặt trời tà tà ngả về đằng Tây, nhuộm ráng chiều đỏ quạnh.
Trên Kiêu Sơn, Việt Cẩm đang bàn bạc công việc trong viện của Nhai Xế, sau đó thuận theo tự nhiên “bàn” đến chuyện trên ghế nghỉ, y phục dần xộc xệch…
“Vương.” Một giọng nói bỗng thình lình vang lên.
Cùng lúc đó, Nhai Xế cũng phát giác có người đến gần, vốn định mặc kệ, đột nhiên nhớ ra Việt Cẩm dù sao cũng là nhân loại, vội lấy y phục bên cạnh, bọc lấy nàng từ đầu đến chân.
Chủ nhân của giọng nói bước vào, đập vào mắt là bóng dáng mơ hồ bị bọc kín như bưng dưới người Nhai Xế. Nhìn tình cảnh trước mặt, rất nhanh hắn hiểu có việc gì đang xảy ra. Bởi vậy, dù ruột gan nóng như lửa đốt nhưng khóe mắt vẫn mỉm cười: “Việt cô nương cũng ở đây à?”
Không biết cảm nhận của Việt Cẩm thế nào nên Nhai Xế chưa vội đáp lời. Việt Cẩm vốn đang bị bọc lại như cái bánh nghe thấy thế liền chỉnh sửa lại váy áo, chui ra ngoài, mỉm cười tỏ ý chào hỏi người mới đến, rồi đi ra ngoài, mặt không hề đổi sắc.
“Tối ta sẽ đến chỗ nàng.” Nhai Xế nói với theo, rồi chẳng để ý chuyện nàng không đáp lại, quay sang hỏi đại yêu vừa vào: “Chuyện gì?”
Vẻ mặt đại yêu rất cung kính, tiến lên mấy bước khẽ thì thầm vào tai Nhai Xế.
Sắc mặt Nhai Xế chuyển biến cực kì khó coi, ánh mắt sắc lạnh.
Trời dần chuyển về đêm.
Một khắc trước, đại yêu kia đã cáo lui, tráng hán bước vào phòng Nhai Xế, thấy hắn đang nhàn nhã nằm trên trường kỉ bên cửa sổ, hai mắt nhắm hờ, khóe môi vẫn mỉm cười, nhưng chút ánh sáng muộn hiền hòa của buổi xế chiều trải trên khuôn mặt hắn không thể mang lại dù chỉ một chút ấm áp, ngược lại khiến người ta có cảm giác dựng cả tóc gáy.
Bước chân của tráng hán sững lại, nhưng rồi hắn nhanh chóng tiến về phía trước, đến bên cạnh Nhai Xế: “Vương, Việt cô nương cho người tới báo là cô nương ấy đã làm bữa tối rồi.”
Nhai Xế mở mắt ra, chưa có bất cứ cử động gì nhưng không hiểu sao không khí ngột ngạt trong phòng dần biến mất: “Ừ.” Hắn đứng lên, trước khi ra ngoài còn hỏi thêm một câu: “Ninh Song dạo này thế n