Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cẩm Tâm

Cẩm Tâm

Tác giả: Công Tử Bạch

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341678

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.

ào?”
“Công chúa?” Tráng hán thoáng kinh ngạc, nghĩ một lúc rồi đáp: “Tốt hơn hồi trước nhiều, chỉ là thường xuyên chạy lung tung, hình như tâm trạng không được tốt cho lắm.”
Thế nhưng chưa đợi hắn nói hết câu, Nhai Xế đã im lặng đẩy cửa đi ra ngoài.
Trời lúc này đã tối hẳn. Vừa bước vào viện nơi Việt Cẩm đang ở, Nhai Xế đã thấy nàng ngồi bên bàn, một tay lật thẻ tre, tay còn lại tùy tiện vẽ một phù triện nhập môn hỏa hệ, giữ ấm bàn thức ăn.
Nghe tiếng mở cửa, Việt Cẩm quay người, thấy Nhai Xế bèn thu tay lại, lấy thứ đồ để bên cạnh đưa lại cho hắn: “Huynh xem thử xem.”
“Cái gì đây?” Nhai Xế vừa hỏi vừa giở thứ đồ trông như một tấm vải dệt ra, màu đỏ: “… Y phục?”
“Ừm! Kích cỡ chắc là vừa, huynh xem có thích kiểu này không, nếu không thích thì để muội sửa.”
Sắc mặt Nhai Xế có phần khác lạ, cũng không giả bộ, cởi luôn áo ngoài đang mặc trên người mặc bộ y phục nàng đưa vào, quả nhiên vừa in. Mặt trên của bộ y phục có hoa văn chìm cùng màu, nhìn qua người ta sẽ cho rằng nó chỉ để trang trí cho đẹp mắt, nhưng nếu vẽ lần theo các đường hoa văn ấy thì có thể phát hiện ra đó là các loại phù triện sơ giai.
“Hóa ra nàng còn biết may y phục nữa à…!” Nhai Xế vuốt ve bộ y phục trên người, liền nhận ra đó chính là tấm vải tơ tằm mà lần trước Việt Cẩm lấy từ chỗ mình.
“Muội cũng mới phát hiện ra là mình biết thôi.” Việt Cẩm so vai, “Về phương diện này tu tiên quả thực cũng không tồi, ít nhất không bó tay trước những việc bình thường.” Nói rồi nàng gõ lên mặt bàn, khẽ mỉm cười: “Ăn cơm thôi, mặc dù chưa nguội, nhưng để lâu sẽ không ngon.”
Gật đầu, Nhai Xế ngồi xuống, bỗng hắn thấy Việt Cẩm đứng lên, cầm bát đũa… gắp thức ăn, múc canh.
Thấy vậy Nhai Xế ngẩn ra, hỏi: “Nàng làm gì vậy?”
“Gắp thức ăn cho huynh, muội muốn thử xem…” còn chưa giải thích xong Việt Cẩm đã bị Nhai Xế kéo vào lòng, “Ta không có tay chắc? Đâu cần nàng phải đứng bên cạnh hầu hạ chứ.”
“Là phong tục của Việt quốc.” Việt Cẩm cười, cũng không giãy giụa, sau đó nàng lựa chọn tìm thế ngồi thoải mái nhất trong lòng Nhai Xế cất tiếng hỏi, “Mùi vị thế nào?”
“Trước đây có thấy nàng nói tới phong tục tập quán gì đâu.” Nói đến đây, Nhai Xế bắt đầu ăn, “Không tồi, nhưng mùi vị sao lại không giống nhau vậy?”
“Huynh không thích à?” Việt Cẩm hỏi.
Nhai Xế nghĩ một lúc: “Không phải, trong ba tháng nàng nấu nướng không món nào giống mónào. Thật không phải chuyện dễ. Hơn nữa nàng không cần phải nhọc lòng vậy đâu.” Mặc dù việc nàng làm hắn rất thích… cũng rất lấy làm ngạc nhiên.
Việt Cẩm khẽ cười: “Muội chỉ muốn thứ những thứ trước đây chưa bao giờ thử thôi.”
“Nấu cơm, may y phục?” Trong thời gian nói chuyện, hơn nửa bàn thức ăn đã vào bụng Nhai Xế.
Việt Cẩm trái lại tỏ ra không thấy hứng thú, thức ăn trên bàn chỉ nếm qua một chút, rồi bưng canh từ từ thưởng thức: “Không phải.”
Kỳ thực, việc nàng muốn làm là tìm một người có thể yêu, dốc hết lòng hết dạ yêu đối phương một lần. Rồi đem hết thảy những gì mình có, hết thảy những gì tốt đẹp nhất bày ra trước mắt người đó. Nhìn hắn vui vẻ, nhìn hắn mỉm cười.
Giá như được vậy chắc nàng không còn gì để phải nuối tiếc.
Nhai Xế vốn định đợi Việt Cẩm nói thêm điều gì đó, nhưng đợi mãi chẳng thấy âm thanh nào vang lên. Hắn quay sang nhìn nàng, khoảnh khắc dưới ánh đèn nóng bỏng, mái tóc đen dài của nàng nổi bật trên nền áo trắng tinh khôi càng tôn lên gương mặt đẹp như tranh vẽ.
Trái tim Nhai Xế như bị một chiếc lông vũ chạm vào, khoảnh khắc đáy lòng nhói lên như bị kim châm. Sự do dự bao ngày qua trong thời khắc bỗng tan biến thành bọt biển. Nhai Xế vươn tay, ôm Việt Cẩm vào lòng.
“Sao vậy?” Đang định ngẩng đầu, Việt Cẩm bỗng thấy trước mắt tối sầm, Nhai Xế rất nhanh đã lấy tay bịt mắt nàng lại.
“Bỗng nhiên ta thấy có phần hối hận…” Nhai Xế nói.
“Muội đã nói là rồi huynh sẽ thấy hối hận mà.” Việt Cẩm trêu, “Tiếc là giờ đã muộn mất rồi.”
“Ta nói thật đó.” Nhai Xế nói.
Mắt bị bịt kín nên Việt Cẩm không nhìn thấy vẻ mặt hắn, nhưng không khó để nhận ra giọng hắn đột nhiên trầm xuống, trong đó có phảng phất vài tia thất vọng.
Việt Cẩm dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Thực ra muội cũng có hối hận.”
“Tiếc là đã muộn mất rồi!” Nhai Xế hung hăng tiếp lời.
Nghe vậy, Việt Cẩm không khỏi bật cười.
Nhai Xế ngẩn ngơ nhìn khóe môi cong cong của nàng, bất giác đưa tay lên vuốt ve, cảm giác mềm mại tức thì theo đầu ngón tay chạy thẳng vào tim hắn.
“Việt Cẩm.”
“Vâng?”
“Tình hình của yêu tộc không được tốt cho lắm…” Lúc nói ra những lời này, Nhai Xế có cảm giác người trong lòng bỗng chìm trong thinh lặng, tựa như cả người nàng lạnh ngắt.
Tại sao? Rõ ràng đã gần nhau như vậy, quan hệ thân mật như thế, sao hắn vẫn không hoàn toàn có được nàng?
Thậm chí dường như còn có cảm giác chưa từng chạm được đến nàng.
“Nàng biết rồi hả?” Rất lâu sau hắn mới nghe thấy một tiếng “Ừm” khe khẽ.
Nhai Xế thở dài, nói tiếp: “Yêu tộc bị giới tu đạo áp chế quá lâu! Lâu đến nỗi dù có là bậc đại tài đội trời đạp đất cũng không thể cứ dùng cách bình thường để t