Tác giả: Công Tử Bạch
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341679
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1679 lượt.
ranh đoạt một mảnh đất sinh tồn cho yêu tộc. Thực lực hai bên cách biệt quá xa.”
Hai tay Việt Cẩm từ từ siết lại.
Nhai Xế lại nói: “Trước đây ta có một ý nghĩ, hiện giờ…”
“Nhai Xế!” Việt Cẩm bỗng ngắt lời hắn.
Nhai Xế thoáng sững sốt rồi như bỗng hiểu ra, không nói nữa, hai tay che mắt đối phương chuyển qua ôm chặt lấy vòng eo nàng: “Việt Cẩm! Dù thế nào đi nữa, ta hứa sẽ không để nàng và Ninh Song xảy ra chuyện.”
Ngón tay Việt Cẩm bỗng run lên. Sự tín nhiệm của Nhai Xế làm nàng bỗng lóe lên một ý tưởng, Một ý tưởng biết rõ là sai nhưng vẫn kìm lòng không đặng.
Nếu như… nếu như từ bỏ hết thảy, chỉ cùng với người trước mắt cố gắng thì sao?
Dẫu cho tất cả những cố gắng trong quá khứ đều thành vô ích, dẫu cho tất cả những kì vọng trong tương lại tưởng sắp thành công chuyển thành thất bại, bởi lẽ trên đời này chỉ có một người thích nàng, tin tưởng nàng, thậm chí không hề so đo việc nàng có chuyện giấu giếm, không truy xét quá khứ của nàng. Đúng vậy, chỉ duy nhất người đang ở trước mắt này mà thôi.
Nhưng bao người thân đã chết oan và tia hi vọng cuối cùng huynh trưởng đặt vào nàng thì sao? Tất cả những ý nghĩ nàng có thể vì bản thân mà ích kỉ một lần không?
Tim Việt Cẩm đập thình thịch, mạnh đến nỗi khiến người ta có cảm giác nghẹt thở.
“Tính tình Ninh Song có phẩn ngỗ ngược, nhưng lỗi phần lớn là do yêu tộc nuông chiều lại do ta và mẫu thân dạy dỗ không nghiêm. Nếu chẳng may có chuyện gì xảy ra nàng hãy giúp ta chăm sóc nó nhiều hơn nhé, Việt Cẩm.”
Hắn thở dài một hơi rồi bỡn cợt nói: “Thực ra ta định nói là dù có thế nào, dù có nghe thấy, nhìn thấy, hoặc giả gặp phải hay đối mặt với chuyện gì đi, nàng chỉ cần nhớ lo cho bản thân mình là được, chỉ cần nàng bình an, những thứ khác…”
Đều không quan trọng.
Kí ức dồn dập tràn về tựa những con sóng ào ạt hòng nuốt chửng ai đó.
“A Cẩm à,” Một nỗi sợ hãi vô cớ dâng lên trong tim, Nhai Xế bất giác ôm chặt người trong lòng, “Ta tin nàng, ta cũng hi vọng nàng có thể tin tưởng ta. Ta muốn bảo vệ nàng và ta cũng tin rằng nàng sẽ đối với ta như vậy.” Bỗng hắn muốn nói rõ mọi suy nghĩ khiến hắn hoàn toàn tin tưởng chỉ có mình nàng, người mà hắn vẫn hằng tìm kiếm, làm hắn không biết từ lúc nào đã yêu sâu đậm, người mà hắn không thể từ bỏ…
Việt Cẩm – Việt Cẩm Tâm. Cô em họ không cùng huyết thống, người hắn thích nhất, yêu nhất…
“A Cẩm, lát nữa sẽ xảy ra một số chuyện, nhưng…” còn chưa nói hết câu, trên bàn tay siết chặt, Nhai Xế bỗng có cảm giác man mát vừa mềm mại, vừa chai sần.
Hắn nghe thấy một giọng nói gấp gáp vang lên bên tai, thanh âm rất khẽ, như thể chỉ cần chạm một cái thôi thanh âm ấy sẽ tan thành bọt biển: “Đừng nói cho muội biết, Nhai Xế, đừng nói. Muội sẽ ở bên huynh… muội muốn ở bên huynh.”
Mặc kệ kết quả cuối cùng là thành hay bại. Muội cũng sẽ luôn ở bên huynh, sống thì cùng sống, chết thì cùng chết.
Muội mong được ở bên huynh.
Một cơn chấn động dữ dội kèm theo linh lực khổng lồ thình lình ập đến.
Nhai Xế biến sắc, vội chạy ra xem, trước mắt hắn là vô số ánh sáng bùng lên, lấp lánh trên hộ sơn đại trận, thiên địa rung chuyển, trong màn ánh sáng ấy là một biển người mênh mông.
Mặt Nhai Xế đanh lại, chẳng kịp suy nghĩ, hắn quay đầu lại nói với Việt Cẩm: “Nàng đưa Việt Ninh Song đi trước…”
Hắn đột ngột ngừng lại, bởi Việt Cẩm đang đứng chết sững nhìn ra ngoài, sợ hãi, đau đớn, lảo đảo như sắp ngã đến nơi.
“Tiểu Cầm?” Nhai Xế nắm lấy bàn tay lạnh buốt đang không ngừng run rẩy của nàng, vừa lên tiếng hỏi thì thấy Việt Cẩm hốt hoảng nhìn về phía mình, trong con ngươi đen như mực là ánh sáng chói lòa kèm nỗi đau đớn tuyệt vọng. Đó dường như là thứ tình cảm mãnh liệt khắc sâu tận tâm hồn, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến người ta phải rơi lệ.
“Nhai Xế…”
Tiếng vỡ vụn vang lên bên tai, những âm thanh ồn ào hỗn loạn do giới tu đạo tập kích như xa dần, tay Nhai Xế vừa dùng sức bỗng nghe một tiếng “rắc” giòn tan đâm thẳng vào màng nhĩ.
Gió lạnh rít gào, linh lực ngập trời.
Nhai Xế thấy các tu sĩ vốn đã bị chặn ở ngoài đang ùn ùn kéo vào từ khắp mọi nơi. Hắn cắn răng kéo người đang đứng sau lưng ra: “Nàng đi trước…”
Một tia sáng như ánh trăng đột ngột bay lên. Chỉ một màu nhàn nhạt, nhưng trong thời khắc tỏa sáng ngắn ngủi, tư thái mạn mẽ khiến trời long đất lở, khiến cho những sắc màu sáng chói xung quanh hết thảy đều lu mờ.
Lời chưa nói hết đã mắc nghẹn nơi cổ họng rồi vỡ vụn khi chưa kịp thành tiếng.
Nhai Xế đứng đó, từ từ hít thở, nhưng dẫu có hít thở thế nào, thậm chí cả nín thở thì nỗi đau đớn và cảm giác lạnh buốt theo mỗi nhịp trái tim nơi lồng ngực vẫn cuồn cuộn trào dâng, không cách nào ngăn nổi.
Nhai Xế, muội không thích huynh.
Nhai Xế, huynh nghe rõ đây. Mọi lời muội nói đều là sự thật, muội yếu đuối, ích kỉ, lại bỉ ổi, vô sỉ nữa.
Nhai Xế, huynh sẽ hối hận cho mà xem.
Nhai Xế, muội không say, muội đồng ý.
Chúng ta sẽ ở bên nhau.
Ở bên nhau, mãi mãi không bao giờ chia lìa.
Ở bên nhau, mãi mãi.
Hắn đứng đó, nhìn nàng. Nhìn sự đau đớn chất chồng trong