Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Tình

Cấm Tình

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341816

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1816 lượt.

ôi cứng ngắc quay đầu, nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu ngay trước mặt kia, tôi tưởng như ngừng thở, không dám tin nắm chặt tay lại, sợ rằng, sợ rằng đây chỉ là ảo giác. Tôi run run vươn tay xoa khuôn mặt ấy, cho đến khi… đầu ngón tay truyền đến cảm giác ấm áp, tôi mới tin tưởng… Đây là sự thật… Diệc Diễm… Diệc Diễm đang ngồi xuống bên người tôi, là thật!
Mũi đau xót, nước mắt rơi như mưa, giọng nói đã trở nên khàn khàn: “Diệc Diễm, Diệc Diễm!”
Tôi gắt gao ôm chặt thân mình ngay trước mắt này. Là Diệc Diễm, là Diệc Diễm, ngay khi tôi nghĩ rằng tôi đã mất anh, anh lại xuất hiện, anh đã xuất hiện, may mắn, thật may mắn…
Diệc Diễm!
“Diệp Sương Phi!” Đường Diệc Diễm ôm tôi, giọng nghẹn ngào.
“Diệc Diễm… Em yêu anh… Em yêu anh!” Tôi không muốn trốn tránh thêm nữa. Đè nén tình cảm của mình đã làm cho tôi quá mệt mỏi rồi, tôi gắt gao ôm thân mình của anh, gắt gao nắm chặt vạt áo của anh. “Diệc Diễm… Em không thể mất anh… Không thể!…”
Thân mình anh cứng đờ, tôi cảm giác được cánh tay đang đặt trên lưng tôi vội buộc chặt.
“Em… có! Diệc Diễm, em có trái tim… em không phải không có trái tim! Em yêu anh!” Tôi liều lĩnh nói ra, ngay chính thời điểm tôi tưởng đã mất đi anh, rốt cuộc đã không thể làm bộ, không có cách nào nói dối được nữa!
“Duyệt Duyệt…” Giọng nói của Đường Diệc Diễm run run. Anh ôm chặt tôi, lại buông ra, bất khả tư nghị nhìn tôi, trên mặt còn có mừng như điên, tựa như là không thể tin được, trừng lớn hai mắt. “Em nói… Em nói…”
Tôi gật đầu, liều mạng gật đầu. “Ngốc, em yêu anh! Em yêu anh! Ba năm trước đây, em đã yêu anh rồi!”
Em yêu anh….!
Không có anh, em cũng sẽ chết!






Trong phòng tối đen, tôi và Đường Diệc Diễm gắt gao dựa sát vào nhau.
“Đau không?” Đường Diệc Diễm mơn trớn khuôn mặt sưng đỏ của tôi, đau lòng nhíu mi. Tôi lắc đầu không nói gì, lủi vào vòng tay anh, gắt gao ôm thắt lưng của anh, không chịu buông ra. Chính là vừa trải qua địa ngục để đến thiên đường, tôi vẫn cảm thấy anh trước mắt không giống thật, sợ là khi buông lỏng tay, anh sẽ trở nên vô hình.
Nghĩ đến việc mất đi anh, nỗi đau này đúng là khắc cốt ghi tâm! Tôi không thể tiếp nhận một lần nữa! Chỉ có gắt gao tựa vào ngực anh như vậy, nghe được tiếng tim anh đập, tôi mới có thể an tâm.
“Thực xin lỗi…” Trước kia vẫn luôn nhẫn tâm thương tổn anh như vậy, hết lần này đến lần khác!
“Anh muốn nghe không phải là ba chữ này!” Đường Diệc Diễm cúi đầu, ánh nhìn sâu sắc, anh dính chặt lấy môi tôi, buộc tôi để lưỡi của anh tiến vào, cuốn lấy, cướp đoạt. Anh buộc chặt cánh tay trên lưng, làm tôi kề sát trên khuôn ngực nóng bỏng của anh, cho đến khi tôi ở trong lòng anh thở gấp, anh mới buông tha. Tôi nặng nề thở, bởi vì thiếu dưỡng khí mà mặt trở nên đỏ bừng.“Đồ ngốc, lúc hôn phải dùng mũi mà thở chứ…” Trong mắt anh tràn đầy ý cười.
“Diệc Diễm, chuyện Đường thị thuận lợi chứ?” Tuyên chiến với Đường Triết Lý, hai ngày này thuận lợi sao?
Ánh mắt Đường Diệc Diễm khẽ lóe lên, lặng lẽ thở dài. “So với trong tưởng tượng thì khó khăn hơn, nhưng anh có thể nắm chắc, người thắng sẽ chỉ là anh. Mặc dù là lưỡng bại câu thương! Đường thị cũng sẽ chỉ là của anh!”
Lưỡng bại câu thương? Thân mình tôi run lên, khẩn trương nhìn anh, hốc mắt đỏ lên. “Diệc Diễm… Anh không thể có chuyện gì được!”
Anh mà có chuyện, tôi phải làm sao bây giờ, lo sợ làm cho trái tim kiên định của tôi lung lay, tôi không muốn trốn tránh, đã không thể ngăn chặn nữa rồi, tôi muốn canh giữ ở bên cạnh anh, liều lĩnh!
“Anh luyến tiếc em, sao có thể có chuyện gì được chứ!” Nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của tôi, Đường Diệc Diễm buồn cười lắc đầu, ôm chầm lấy tôi, cằm đặt lên trán của tôi. “Sao anh có thể bỏ được đây, Duyệt Duyệt, em vĩnh viễn là của anh, ai cũng không thể làm hỏng!”
Diệc Diễm! Tôi ôm chặt anh, cảm thụ sự ấm áp của anh, nhưng… tại sao trái tim vẫn bất an?
Diệc Diễm, có phải cách hạnh phúc càng gần, lại càng sợ hãi mất đi phải không?
Có lẽ là quá mệt mỏi, tôi nhanh chóng thiếp đi trong lòng Đường Diệc Diễm, trong lúc mơ mơ màng màng, tôi cảm giác được có cái gì lạnh lẽo ở đầu ngón tay của tôi.
Có người nhẹ nhàng vuốt ngón tay tôi, một lần rồi lại một lần, giống như lửa!
Tôi chậm rãi mở đôi mắt mỏi mệt. Đường Diệc Diễm đang nhìn tôi, nghiêng thân mình, tay vỗ về chơi đùa lưng của tôi, khóe miệng nhẹ nhàng cười.
Tôi chuyển động ngón tay, ánh sáng ngọc quang chợt lóe trên ngón áp út!
Đây là… Tôi hoang mang nâng tay lên, một chiếc nhẫn kim cương lóe sáng ở trên tay của tôi.
Không có thiết kế phiền phức, đơn giản nhưng phóng khoáng.
“Diệc Diễm…” Tôi nghi hoặc nâng lên mắt, anh… mua nhẫn từ bao giờ… anh mang theo sao?
Nhẫn đính hôn ? Tôi bỗng nhiên nghĩ đến chuyện anh và Trương Tuyết Ngưng đã đính hôn, như vậy… Đây là nhẫn đính hôn của anh.
Sắc mặt tôi bỗng chốc biến đổi, tay định tháo nhẫn ra.
“Em dám…” Đường Diệc Diễm vội bắt lấy tay tôi, mắt trầm xuống, không hề có nhu tình, ánh sáng trong đó làm cho người ta sợ hãi. “Em tháo xuốn