Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341338
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1338 lượt.
ở Đồng Cảng. Nếu có cơ hội, mùa đông khi về nước em muốn đến đó thăm mọi người, bà Lục, A Tuấn, anh Thành... và cả anh nữa”.
Đối phương vẫn không nói gì.
“Đúng là anh vẫn còn đề phòng em”. Thái Mãn Tâm gượng cười: “Đến mức như vậy sao? Em giống như keo dính lấy anh không chịu buông ra sao? Sự có mặt của em khiến cuộc sống của anh có thêm nhiều phiền phức sao? Thôi được, thực ra trong lòng anh hiểu rất rõ, em cũng không cần phải úp úp mở mở”.
“Giang Hải, anh có đang nghe em nói không?”. Cô nắm chặt điện thoại: “Chỉ là em không muốn tất cả trở nên tồi tệ. Trong hồi ức của em vẫn có quan hệ của chúng ta. Anh đã từng nói chúng ta có thể làm bạn, làm anh em, đúng không? Chúng ta không phải là người xa lạ hay kẻ thù. Anh đừng trách em, cho dù có gặp lại nhau thì hãy bình thản ngồi xuống, cùng mọi người anh bữa cơm, nói chuyện. Yêu cầu này không quá đáng chứ?”.
Hơi thở ở đầu bên kia biến mất, một tiếng động vang lên, hình như điện thoại bị đặt xuống bàn, sau đó là tiếng bước chân xa dần.
“Anh vẫn đang nghe chứ?”. Thái Mãn Tâm có chút hoảng hốt: “Nếu anh không muốn nghe thấy giọng nói của em thì hãy cúp máy đi. Có cần phải đối xử với em cay nghiệt như vậy không? Thôi được, là em tự chuốc nhục vào thân. Với anh, em là kẻ mặt dày thích đeo bám sao? Đâu phải anh không đơn giản, ấu trí giống như đứa trẻ? Anh không cần lo lắng bất cứ chuyện gì, anh có cách số riêng của mình. Anh nói anh chỉ muốn vui vẻ, không muốn nghĩ quá nhiều. Em cũng vậy, em cũng không muốn ngày nào cũng chìm đắm trong những chuyện đã qua”.
“Nhưng”. Cô nghẹn ngào: “Khi em nhận ra tất cả những chuyện đã qua thật sự chỉ có thể trở thành quá khứ, ý nghĩ này khiến em cảm thấy sợ hãi. Em có thể gặp anh lần cuối cùng được không? Chỉ cần anh nói một câu, hoặc là mỉm cười, em sẽ cảm thấy mối quan hệ này kết thúc tốt đẹp. Vì sao anh không chịu?”.
Đầu dây bên kia vẫn là sự im lặng đến đáng sợ.
Thái Mãn Tâm nước mắt đầm đìa: “Em rất vui vì đã quen anh, cũng rất vui vì anh không cho em một chút hy vọng nào. Suy nghĩ của anh em hiểu rồi. Em sẽ không làm phiền anh nữa, không bao giờ!”.
Cô ngắt điện thoại. Trong ống nghe không còn hồi âm ù ù, im ắng, tĩnh lặng giống như thời gian ngừng trôi.
Dường như tất cả mọi thứ đều biến mất, giống như nước thấm vào cát.
Ngày hôm sau là lễ Tạ ơn, Thái Mãn Tâm cùng Hà Lạc đến tham dự bữa tiệc ở nhà chú của cô ấy. Cả nhà đã sang Mỹ nhiều năm những thói quen ăn uống thường này vẫn mang phong vị Trung Quốc. Để có không khí ngày lễ Tạ ơn, tím của Hà Lạc đã nướng bánh bí ngô, lại chuẩn bị một con gà tây. Nhưng chú của Hà Lạc kiên quyết không ăn. Ông nói: “Không có vị gì cả, thịt cũng không mềm”.
“Năm nào cũng vậy”. Hà Thiên Vĩ nhún vai, ghé sát vào tai Hà Lạc: “May mà mẹ em đã đoán trước được, sân sau vẫn còn một con vịt quay.”
“Lại nói xấu bố à?”. Chú của Hà Lạc trợn mắt lườm con trai.
“Con đâu dám? Chỉ là con khoe mẹ sáng suốt, biết chuẩn bị trước”.
“Ừ, nói đến đây, còn nhớ câu thành ngữ mà bố đã dạy mày hai hôm trước không? Nghĩa gần giông với biết phòng xa thì sẽ tránh được tai họa”.
“Ặc”. Hà Thiên Vĩ đảo mắt: “Mọi việc sẵn sàng, chỉ thiếu gió đông”.
Lại bị lườm một cái, cậu ta vội vàng nói lại: “À, à, con biết không phải câu này. Tóm lại là có liên quan đến thời tiết, không phải gió, là mưa, là mưa”.
Bố gật đầu: “Sau đó thì sao?”.
“Chưa mưa... chưa...”. Hà Thiên Vĩ gãi đầu: “Hai chữ ấy con không thể nhớ được”.
“Sửa cửa trước khi mưa”. Hà Lạc cười: “Tiếng Trung của em cần phải rèn luyện nhiều”.
“Chú đã nói là phải cho nó về, để nó sống ở nhà cháu vài năm, để bố cháu dạy tiếng Trung cho nó”.
“Tiếng Trung của con đã tốt rồi”. Hà Thiên Vĩ không phục: “Đừng có làm phiền bác nữa, cũng không phải tất cả người Trung Quốc đều biết những câu thành ngữ này. Hà Lạc là con nhà nòi, chị ấy biết nhiều hơn con cũng là lẽ thường tình. Bố chị ấy là giáo sư sử học. Bố con là dân IT[8'>, sao có thể so sánh được?”.
[8'> Information Technology: Công nghệ thông tin.
Bố dở khóc dở cười: “Con nhà nòi, dân IT, những từ này mày nói lưu loát thế”.
Cả nhà cười cười nói nói, Hà Lạc ngồi cạnh bàn, gọt xong táo để nướng bánh nhưng không thấy Thái Mãn Tâm đâu. Cô ngó nghiêng xung quanh rồi hỏi Hà Thiên Vĩ: “Có nhìn thấy Thái Mãn Tâm không?”.
“Hình như ở sân sau”. Cậu ta đáp: “Hà Lạc, cô bạn này của chị rất thú vị. Có lúc thì rất chịu chơi, vừa đến đã đòi đi bar; có lúc lại lầm lì không nói một lời nào, một mình chạy ra sau vườn”.
Hà Lạc vòng ra sân sau, chỉ thấy Thái Mãn Tâm ngồi khoanh chân trên bãi cỏ, lấy thịt xay còn lại trong bếp, cùng chơi với chú chó Labrador.
“Đến giờ ăn rồi, cậu rửa tay đi”. Hà Lạc bước lên phía trước.
“Hi, ngại quá, lấy thịt xay đi mà quên không quay lại giúp mọi người”. Cô nhảy lên, làm động tác vung tay, chú chó săn chạy về phía đó hai bước, nhận ra đó chẳng qua chỉ là chiêu lừa nên vẫy đuôi buồn bã chạy về. Thái Mãn Tâm bật cười rồi lại bắt nó chạy hai vòng: “Mình vào đây”.
“Không sao”. Hà Lạc theo sau bạn thân, thấy cô mỉm cười đi vào bếp, phấ