XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341342

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1342 lượt.

ưng em phát hiện em không thể quên được anh ấy. Đối với anh hay với em, điều đó là không công bằng”.
“Em muốn quay về bên cạnh anh ta?”.
“Em không biết”.
“Anh ta cũng không quên được em sao?”.
“Em không biết”.
“Tình cảm giữa hai người rất sâu sắc?”.
“Em không biết”. Thái Mãn Tâm lắc đầu: “Có lẽ chỉ là em canh cánh trong lòng, nhưng em không muốn trước khi mình vẫn chưa từ bỏ tất cả thì đã bắt đầu một mối tình nghiêm túc khác. Em tưởng rằng mình có thể vui vẻ đến với người khác. Nhưng em đã sai”.
“Michelle, điều này rất tàn nhẫn. Bỗng nhiên anh phải đối mặt với một đối thủ mà ngay cả tên anh cũng không biết. Hơn nữa vẫn chưa đọ sức thì đã trở thành kẻ thất bại”. Anh nhếch mép cười gượng gạo.
“Oliver, đây là lỗi của em. Em thật sự rất xin lỗi. Cảm ơn sự quan tâm của anh với em trong hai tháng nay. Nhưng em nghĩ sớm nói rõ mọi điều là việc duy nhất em có thể làm cho anh. Anh muốn trách em thế nào cũng được”.
“Sao anh có thể trách em được?”. Oliver nắm tay cô: “Chúng ta đều có lúc không nhìn rõ nội tâm của mình. Dĩ nhiên, anh hiểu rất rõ mình đang nghĩ gì, anh không muốn mất em, muốn gữi em ở bên anh. Nhưng hình như em cũng tìm thấy chính mình, tìm thấy tất cả mọi thứ mà em thật sự muốn. Anh không níu giữ em được, chỉ có thể gửi em lời chúc phúc tốt đẹp nhất”.
“Cảm ơn anh, khoảng thời gian ở bên anh em thật sự rất vui”.
“Em nói như vậy, với anh là đủ rồi”. Oliver dang rộng cánh tay: “Lại đây, để anh ôm em nào”. Anh khẽ ôm Thái Mãn Tâm, hôn lên trán cô: “Cô bé Trung Quốc của anh, hy vọng em sẽ được như ý”.
Anh muốn đưa Thái Mãn Tâm về nhà nhưng cô lắc đầu từ chối. Oliver cũng không kiên trì, đưa cô đến bến tàu điện ngầm. Thái Mãn Tâm ngồi hai tuyến, bỗng nhiên nhận ra đây chính là chỗ mà lần trước mình nghe biểu diễn guitar nên liền xuống xe. Quả nhiên, người chơi nhạc từng trải ấy vẫn đang biểu diễn bản nhạc của Scorpions. Chỉ có điều lần này là Always somewhere:
I call your number the line ain’t free
I like to tell you come to me
But every city has seen me in the end
And brings me to you again
Always somewhere
Miss you where I’ve been
I’ll be back to love you again
...
Giọng hát khàn khàn của anh vang vọng trong bến tàu điện ngầm lạnh lẽo nghe càng thê lương. Câu hát “I’ll be back to love you again” như đang cố đè nén, dường như bó buộc nỗi nhớ nhung vô tận trong lồng ngực, tang thương hơn cả tiếng gào thét rát cổ bỏng họng.
Thái Mãn Tâm không thể miêu tả cảm xúc trong lòng mình, một chút nhẹ nhõm nhưng lại đầy muộn phiền, bắt đầu mong đợi nhưng lại vô cùng bàng hoàng. Cô biết thời gian không thể quay trở lại, nhưng vẫn cố chấp hy vọng tất cả dừng lại ở khoảng thời gian tươi đẹp nhất ở Đồng Cảng. Cô ngồi hóng gió bên bờ biển viết bưu thiếp, anh ngồi cách đó không xa, ngắm nhìn cô dưới ánh chiều tà.
Gần ngay trước mặt, nhưng xa tận chân trời.
Lễ Tạ ơn sắp đến, Thái Mãn Tâm bay đến California. Xuống máy bay, cô vào phòng trang điểm chỉnh trang nhan sắc, đánh kẻ mắt màu vàng nhạt ở đuôi mắt, để mình trông thật tươi tắn.
Hà Lạc vẫn chưa có bằng lái, thế nên gọi cậu em họ Hà Thiên Vĩ cùng đến sân bay đón cô.
“Sao lại một mình đến California”. Hà Lạc hỏi: “Anh bạn trai Thụy Sĩ của cậu làm thế nào?”.
Thái Mãn Tâm thu mình ở ghế sau, cắn tóc và nói: “Mình và Oliver chia tay rồi”.
“Ồ...”. Hà Lạc đáp lại một tiếng, không hỏi nhiều nữa.
“Vùng này trông thật náo nhiệt”. Đi qua gần khu vực trường đại học, Thái Mãn Tâm chỉ ra ngoài cửa sổ: “Chỗ các cậu có khu học sinh, khu người giàu, chắc là có rất nhiều nơi thú vị”.
“Nơi như thế nào thì được coi là thú vị?”. Hà Thiên Vĩ hỏi: “Nói ra xem nào, tôi rất thông thạo chỗ này. Hà Lạc ngày nào cũng chui trong phòng thí nghiệm, chẳng biết gì cả”.
Vừa dứt lời đã bị chị họ đánh vào đầu.
“Quán rượu đi, tốt nhất là có biểu diễn ca nhạc tại chỗ”.
“Tôi biết chỗ này rất hay”. Hà Thiên Vĩ hất cằm: “Ở bên kia, cất hành lý rồi tôi đưa hai người đi, rất gần chỗ ở của Hà Lạc”.
“Được đấy!”. Thái Mãn Tâm vui mừng ngồi thẳng người: “Hà Lạc, ngày mai cậu không có tiết học đúng không? Chúng mình đi dạo phố. Cậu em cũng đi cùng chứ!”.
Hà Lạc lắc đầu: “Cậu đừng điên. Nó vẫn chưa đủ hai mươi mốt tuổi đâu, cậu muốn nó uống rượu phi pháp à? Nếu bị cảnh sát điều tra ra thì sẽ phiền phức to đấy. Còn nữa, tốt nhất cậu cũng mang theo chứng minh thư, người Mỹ không đoán được tuổi của chúng ta”.
Thái Mãn Tâm cười: “Yên tâm, cô nàng ngoan ngoãn, mình hiểu rõ hơn cậu”.
Hai người bước vào quán bar mà Hà Thiên Vĩ giới thiệu, trên sân khấu đang biểu diễn saxophone. Thái Mãn Tâm sững người một lúc, Hà Lạc nhận ra biến đổi nho nhỏ trên khuôn mặt của cô, huých tay cô và nói: “Có cần đổi quán khác không?”.
Thái Mãn Tâm lắc đầu: “Mình nghĩ tới Oliver, cảm thấy có lỗi”.
“Mình nghe bọn họ nói, lúc ở Washington anh ấy đã chơi bài Hoa nhài và Dòng sông nước chảy cho cậu. Vì sao lại chia tay?”.
“Dĩ nhiên là vì không thích. Nói cách khác không phải là kiểu thích giữa những đôi yêu nhau”. Thái Mãn Tâm nhún