Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341485

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1485 lượt.

ốn khống chế trái tim của mình là chuyện rất khó. Mình hy vọng cậu thật sự có thể nghĩ thoáng hơn, có thể buông tay”.
“Có gì mà không buông tay được?”. Thái Mãn Tâm nói: “Anh ta không đáng. Anh ta muốn tự do, ai ở bên cạnh anh ta cũng mặc kệ. Mình sẽ không vì người như thế mà đau lòng vô cớ”.
“Lúc nào cậu cũng phóng khoáng hơn mình”. Hà Lạc cười: “Chẳng phải cậu nói là lễ Tạ ơn đến thăm mình sao? Bây giờ có Oliver, còn muốn đến không? Hay là đưa anh ấy đi cùng?”.
“Mình là người trọng sắc khinh bạn sao?”. Thái Mãn Tâm cũng cười: “Đã nói là đi thăm cậu thì nhất định sẽ đi”.
Sau khi cúp điện thoại, cô bước đến bên cạnh cửa sổ, ánh trăng sáng bạc chiếu ánh sáng xuống mặt đất. Thái Mãn Tâm rút bao thuốc, không còn một điếu nào. Cô ngửi rồi ném sang một bên. Sau khi sang Mỹ, cô bắt đầu có cảm giác mê đắm đến nghiện nicotin[4'>. Không phải là để lấp đầy chỗ trống trong tâm hồn trong làn khói nghi ngút, cô chỉ không ngừng kiếm tìm một mùi vị. Mua những loại thuốc lá khác nhau nhưng không có loại nào là mùi vị cô quen thuộc. Mùi vị có thể tìm thấy trong vòng tay của Giang Hải, mùi vị khiến trái tim cô quặn thắt nhưng lại cảm thấy an lòng.
[4'> Nicotin là một ancaloit – chất độc thần kinh rất mạnh tìm thấy chủ yếu trong cây thuốc lá.
Cô ra ngoài mua thuốc, không muốn quay về căn hộ chật chội, thế nên đi lang thang trên đường. Cô rẽ vào bến tàu điện ngầm, tùy ý chọn một tuyến đường, đến một trạm mà mình chưa từng đi tới. Không biết đã đi mấy bến. Vòng quanh bến tàu bao nhiêu lâu, khi bước ra khỏi cửa, bỗng nhiên nghe thấy tiếng đàn guitar vui tai cùng với tiếng huýt sáo thư thái.
Chính là bài Wind of Change mà Giang Hải đã từng chơi.
Dường như vẫn có thể nhìn thấy dáng vẻ chăm chú cúi đầu biểu diễn của anh khi ấy, dáng vẻ nghiêm túc chơi một đoạn cao trào, sau đó ngước mắt, mỉm cười nhẹ nhõm giống như một đứa trẻ, ánh mắt lướt qua khuôn mặt cô. Dường như là vô tình, nhìn nhau trong thoáng chốc nhưng lại giống như cái nhìn dài đến vĩnh hằng.
Thái Mãn Tâm bóp chặt bao thuốc trên tay. Khoảnh khắc ấy trái tim như bị hút cạn. Cô ngồi xuống giữa bến tàu vắng vẻ, tiếng đàn guitar lẫn với tiếng bước chân thưa thớt vọng lại giữa hành lang trống vắng.
Khoảnh khắc ấy, những giọt nước mắt tích tụ từ khi cô rời khỏi Đồng Cảng cuối cùng cũng không thể giấu giếm được nữa.
Oliver mua vé xem trận đấu bóng rổ của NBA[5'>, hẹn Thái Mãn Tâm đến trung tâm MCI xem thi đấu. Jordan[6'> gia nhập vào đội Washington Wizards. Thi đấu ở sâu nhà gần như trận nào cũng chật cứng. Tuy nhiên trong trận này, đối thủ của họ là đội Seattle SuperSonics biểu hiện thần dũng, chiến thắng với tỉ số 101:95. Thái Mãn Tâm có tâm sự, từ lúc ra khỏi sân, cúi đầu không nói gì.
[5'> NBA –National Basketball Association là giải bongsror nhà nghề dành cho nam tại Bắc Mỹ.
[6'> Michael Jordan cầu thủ bóng rổ nổi tiếng của Mỹ.
Oliver tưởng rằng cô buồn phiền vì trận thua nên an ủi: “Hôm nay Jordan biểu hiện rất tốt, anh ấy ghi được 27 điểm”.
“Nhưng Lewis ghi được 37 điểm”.
“Nhưng anh ta mới hai mươi mấy tuổi, Jordan đã gần bốn mươi tuổi, tuổi tác không tha cho ai”.
Anh thấy Thái Mãn Tâm không vui, đưa cô đến nhà hàng bên đường.
“Mấy hôm nữa là lễ Tạ ơn, em có dự định gì?”. Anh hỏi.
“Em muốn đến California thăm bạn, đã đặt vé máy bay rồi”.
Oliver cười: “Nếu đối phương là một anh chàng đẹp trai, anh sẽ ghen đấy”.
“Là một cô gái đáng yêu”.
“Thì ra là vậy, thế thì anh hiểu vì sao em không đưa anh đi rồi”.
Thái Mãn Tâm bật cười: “Anh đi cô ấy cũng không để ý đến anh đâu. Đó là một cô gái bảo thủ, có một vài tâm sự không thể gạt đi được”.
Oliver không nhắc tới chuyện lễ Tạ ơn nữa, anh lấy một cuốn album: “Kỳ nghỉ từ Giáng sinh đến Tết em có kế hoạch gì? Chúng ta có thể đi Thụy Sĩ trượt tuyết. Nhà anh ở dưới chân núi Alps[7'>, sống trên sườn núi, mở cửa sổ là có thể nhìn thấy nước hồ bên ngoài. Mùa hạ là màu xanh ngọc, mùa đông trắng xóa, không một chút bụi”.
[7'> Alps là một trong những dãy núi lớn nhất, dài nhất châu Âu.
“Đây là anh hồi nhỏ?”. Thái Mãn Tâm chỉ vào một bức ảnh: “Thật đáng yêu, giống như một thiên thần nhỏ”.
Cô lại lấy một bức ảnh khác, tàu hỏa đi vào thị trấn nhỏ phủ đầy tuyết trắng giữa sườn núi ngoằn ngoèo: “Nơi đây thật giống trong truyện cổ tích”. Cô thốt lên.
“Em có muốn đi cùng anh không?”. Oliver nắm tay cô.
Trong lòng bàn tay ấm áp, ngón tay của cô càng buốt lanh. Thái Mãn Tâm gượng giữ nụ cười trên môi, từ từ rụt tay lại: “Oliver, anh nghe em nói này, có chuyện này em cần phải nói với anh”.
“Em không muốn gặp người nhà của anh?”. Anh hỏi: “Anh sẽ không tạo bất cứ áp lực nào cho em, em có thể đến đó chơi với tư cách là bạn của anh”.
Cô gật đầu, rồi lại lắc đầu: “Không phải vấn đề áp lực. Anh đối xử với em quá tốt, khiến em cảm thấy áy náy”.
Oliver nhìn cô với ánh mắt khó hiểu.
“Em đã từng rất thích, rất thích một người. Vì rất nhiều lý do bọn em không thể đến với nhau”. Thái Mãn Tâm lựa chọn ngôn từ: “Em tưởng rằng sau khi đến Mỹ, tất cả sẽ là sự khởi đầu mới, nh


XtGem Forum catalog