Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341340

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1340 lượt.

vai: “Hoặc là ngay từ lúc đầu đã là một sai lầm”.
“Mãn Tâm, cậu luôn nói với mình rằng con người phải nhìn về phía trước, phải đi về phía trước. Cho dù đối phương không thích hợp, ít ra cậu cũng thử rồi, cũng không coi là chuyện xấu”.
“Cậu nói thì hay lắm, thế cậu thì sao?”. Thái Mãn Tâm cười: “Chương Viễn của cậu thế nào rồi?”.
“Hiện tại anh ấy đang làm việc ở Bắc Kinh. Bọn mình đã nói là không liên lạc với nhau nữa và đã không liên lạc thật”. Hà Lạc thở dài: “Bạn bè cũ đều nói anh ấy rất bận. Nhưng mình nghĩ là chúng mình không biết phải nói điều gì với đối phương. Như thế cũng tốt, mối tình này khiến cả hai đều cảm thấy mệt mỏi. Mình không dám có bất kỳ hy vọng gì với anh ấy nữa”.
Thái Mãn Tâm lại quay lại với chủ đề lúc nãy: “Cậu và anh ta cứ lằng nhằng không dứt khoát, chia tay rồi lại tái hợp, vậy thì cậu có nghĩ đến việc sẽ bắt đầu với người khác không?”.
Hà Lạc lắc đầu: “Ít ra bây giờ thì không. Mình vẫn thường nhớ tới Chương Viễn, nghĩ đến chuyện sau khi đến Bắc Kinh, anh ấy có nhớ tới mình không, nhớ rằng đó là nơi mình đã sống bốn năm không. Anh ấy bước xuống tàu hỏa, liệu có nhớ tới năm thứ nhất mua vé đứng, vượt đường xá xa xôi đến thăm mình không. Ở thành phố ấy, liệu anh ấy có nhớ mình đã từng đi qua những con phố nào, hoặc đã từng đi qua con phố mà anh ấy đã đi qua, nghe đoạn băng anh ấy gửi cho mình”. Cô tự cười nhạo mình: “Rõ ràng biết đó là những suy nghĩ con gái, ấu trĩ, con trai sẽ không bận tâm tới những chi tiết đó, càng không trói buộc mình trong hồi ức đã qua. Đặc biệt là lúc anh ta bắt đầu sự nghiệp của mình. Có phải là cậu cũng cười mình quá trẻ con, quá ngốc nghếch không?”.
“Đúng thế, cách nói của cậu khiến người ta có cảm giác một người đầy ý chí như Chương Viễn giống như thanh niên lang thang đường phố”. Thái Mãn Tâm bật cười, cầm ly rượu ngả người vào ghế sofa: “Thực ra mình cũng rất muốn biết sau khi mình đi, anh ấy sẽ có phản ứng như thế nào. Liệu anh ấy có nhớ đã từng xảy ra chuyện gì không, lo lắng mình sẽ bám riết lấy hay là sẽ rất đắc chí. Suy cho cùng, mình thấy mình không phải xấu. Cậu cũng không nghĩ là Chương Viễn nhớ đến cậu, vậy thì sao mình có thể hy vọng anh ấy vẫn còn nhớ đến mình? Mình không muốn cho mình bất kỳ hy vọng vô nghĩa nào”.
Hà Lạc nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ: “Cái gì mà ‘liệu anh ấy có nhớ đã từng xảy ra chuyện gì không’?”. Cô ấy hỏi: “Mình tưởng chỉ là một nụ hôn”.
“Không, còn hơn thế nhiều”. Thái Mãn Tâm thu mình trong góc sofa: “Có phải là khiến cậu sợ không?”.
“Mình tưởng cậu rất lý trí, không bao giờ làm việc theo cảm tính”. Hà Lạc gật đầu.
“Mình cũng không biết, trước mặt anh ấy, rốt cuộc là đánh mất mình hay là tìm thấy một cái tôi khác”.
Hy vọng là mong chờ vào tương lai. Nếu không có nó thì giống như lên đênh trên biển đêm mất đi ánh sao và phao tiêu, tất cả sẽ trở nên tăm tối, sẽ bị bóng đêm và hiện thức nhấn chìm bất cứ lúc nào. Tuy nhiên, phải có đủ trí tuệ mới có thể phân biệt được hy vọng và ảo tưởng.
Thái Mãn Tâm thử thuyết phục mình rằng muốn nhận được một câu an ủi hay một lời hỏi thăm của Giang Hải chẳng khác nào kẻ điên nói mơ. Nhưng cô vẫn muốn nghe thấy giọng nói ấy. Anh sẽ nói gì? Sẽ là lời mỉa mai lạnh lùng hay là những lời mắng mỏ thô bạo?
Cho dù là vứt bỏ lòng tự trọng của mình, cô vẫn muốn hỏi Giang Hải. Nếu em vẫn quay trở về Đồng Cảng, em không cần tương lai, không cần hứa hẹn, liệu anh có thể vứt bỏ cảnh giác, chúng mình số bên nhau đơn giản, vui vẻ giống như lúc ban đầu không?
Thái Mãn Tâm uống hai ly Whisky, ngà ngà say nhưng vẫn tỉnh táo. Có điều vì chút choáng váng ấy mà đã cho mình cái cớ dũng cảm hơn.
Hà Lạc đã ngủ say.
Thái Mãn Tâm kéo cửa phòng, đi qua bãi có trong sân, đến dưới ngọn đèn ở bãi đậu xe. Cô ấn ngực, tim đập thình thịch dưới lòng bàn tay. Số điện thoại quen thuộc, vượt qua khoảng cách đại dương mênh mông. Khoảnh khắc chuông điện thoại vang lên, cô gần như quên cả thở.
Một tiếng, hai tiếng, ba tiếng... năm tiếng... không có ai nghe máy, đến tận khi điện thoại ngắt.
Thái Mãn Tâm thở phào rồi lại bướng bỉnh gọi tiếp. Lần này chỉ đổ hai chuông thì nghe thấy tín hiệu đối phương đã nhấc máy.
“Alo, là em”. Cô chọn lời mở đầu đơn giản nhất.
Đầu dây bên kia không đáp lại.
“Bây giờ em đang ở California, cách bờ biển không xa lắm. Vì thế mới nhớ ra gọi điện cho anh”. Cô có chút căng thẳng, tìm một lý do chống đỡ.
Đối phương vẫn không đáp lại, nhưng hình như vẫn cầm điện thoại, hình như còn áp sát bên tai. Qua ống nghe, cô thấp thoáng nghe thấy hơi thở của anh.
“Em biết anh đang nghe. Đừng cúp máy, được không? Nếu anh không muốn nói, hoặc anh không biết nói gì thì cứ để mặc cho em nói một mình”. Thái Mãn Tâm hít một hơi thật sâu: “Em muốn hỏi anh dạo này anh có khỏe không, có phải lại uống nhiều rượu không, có phải vẫn lái xe rất nhanh không. Như thế rất nguy hiểm. Cho dù thế nào thì chúng ta cũng là bạn. Em vẫn hy vọng... có thể giữ liên lạc với anh, cho dù chỉ là nói chuyện qua loa với nhau. Em đến Mỹ đã gần bốn tháng rồi, rất nhớ những ngày