Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341981
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1981 lượt.
g rổ tập thể dục. Mọi người nhìn màn hình mà thấy hoa cả mắt. Mỗi người đều cầm một bản chứng minh thư của Dư Y đối chiếu kiểm tra. Nhân viên không đủ dùng, bọn họ đành phải tìm đến nhân viên ở khâu khác giúp đỡ. Cho đến mười phút sau mới nghe thấy có người hô lên một tiếng: “Tìm được rồi, ở khu trò chơi thiếu nhi!”
Dư Y không ý thức mà đi tới khu trò chơi của thiếu nhi. Nhìn thấy một đám con nít đang đuổi bắt nhau, vui đùa ầm ĩ thì cô mới hồi phục lại tinh thần. Cô không nghĩ là trùng hợp như vậy, lại có thể gặp phải Nguỵ Tông Thao ở nơi này.
Cô không có thấy rõ người ở trên ca nô. Nhưng mà đối với Nguỵ Tông Thao cô rất quen thuộc – dáng người cao lớn, ăn mặc, còn có tư thế đứng và ngồi của anh, chỉ cần liếc mắt một cái là cô có thể khẳng định được. Cô có chút khó tin, theo bản năng liền lập tức bỏ chạy. Cho tới bây giờ cô mới có phản ứng lại, chỉ là trùng hợp mà thôi, cô có cái gì mà phải chạy?
Nhưng ý nghĩ này chỉ hiện lên trong đầu có năm giây, cô lập tức phủ định lý luận trùng hợp. Phía trước có người mặc đồng phục của nhân viên du thuyền, tay cầm bộ đàm nói: “Tìm được rồi.” Vừa nói vừa chạy về phía cô. Dư Y chửi thề một tiếng, vội vàng xoay người chạy.
Nơi này đều là con nít, chúng nó nô đùa rượt đuổi nhau đến nỗi quên cả việc nhìn đường. Dáng người Dư Y nhỏ nhắn, bước chân nhanh nhẹn, xuyên qua thoải mái. Hai người nhân viên ở đằng sau có vóc người cao lớn, lo lắng sẽ đụng vào con nít, chỉ có thể bó tay bó chân, lập tức không thấy bóng dáng Dư Y đâu. Bọn họ vội vàng báo cáo với đầu kia của bộ đàm, đầu bên kia lập tức chỉ huy: “Ở tầng năm nhà hàng Ý!”
Bọn họ nhanh chóng đuổi theo, đuổi tới nửa đường, trong bộ đàm lại nói: “Ở đuôi tàu nhà hàng Quốc tế!”
Bọn họ dừng bước ngay lập tức, quành lại chạy về phía đuôi tàu. Nhưng khi tới đuôi tàu, phóng tầm mắt nhìn xung quanh tất cả đều là bóng dáng người ta đang dùng cơm.
Trong bộ đàm lại nói: “Cô ấy bây giờ chạy tới tầng bảy.”
Sắc trời đã sụp xuống. Tất cả các ngọn đèn trên boong tàu đều được thắp sáng. Sao trời chiếu xuống du thuyền lộng lẫy. Đáng tiếc là quá mức lóng lánh, đập vào mắt toàn là cảnh xa hoa, dưới tranh tối tranh sáng không bắt được một cô gái nhỏ.
Mọi người bên trong phòng theo dõi sắp bị Dư Y ép cho điên lên. Du thuyền tổng cộng có mười một tầng, dường như mỗi tầng đều có bóng dáng của cô. Cô không dùng thang máy, chạy loạn khắp nơi. Bây giờ là lúc cao điểm dùng cơm và giải trí, nơi nơi trên du thuyền đều là hành khách. Bọn họ lại không thể gióng trống khua chiêng quá mức, vậy mà lại mất hết một giờ còn chưa có bắt được một chéo áo của cô, ngược lại, lại để xảy mất cô.
Bên trong phòng giám sát và điều khiển, tiếng trao đổi cùng chửi rủa càng ngày càng vang. Lúc này cửa đột nhiên mở ra, mọi người lập tức im lặng, nhìn thấy người đàn ông mặt âm trầm đi về phía đài theo dõi và điều khiển, đi theo phía sau là vài người cấp cao của du thuyền.
Hai tay Nguỵ Tông Thao chống ở trên đài, ánh mắt liếc qua từng cái màn hình từ trái sang phải, mặt không chút thay đổi nói: “Phái người canh chừng tất cả cửa cầu thang của mỗi tầng và thang máy.”
Mọi người sửng sốt, lập tức nghe lệnh làm việc. Qua mười phút, bỗng nhiên có người hét lên: “Ở lầu tám!”
Lầu tám có vài nơi giải trí, lúc này khắp nơi đều là người. Bóng dáng Dư Y ở trên boong tàu thoáng qua một cái, không biết lại muốn chạy tới nơi nào.
Nguỵ Tông Thao ngồi trên ghế, không chút để ý nói: “Tất cả mọi người đi lầu tám, chặn toàn bộ đường, mỗi một cửa trên lầu tám đều phái hai người trông coi, năm người đi lên trên boong tàu lục soát.”
Anh bố trí đâu vào đấy. Sau năm phút đồng hồ tất cả mọi người đã vào vị trí, lại qua vài phút thì trong bộ đàm truyền đến tin tức. Nguỵ Tông Thao đứng lên, chậm rãi đi ra ngoài.
Rạp hát của du thuyền nằm ở mũi tàu tầng thứ tám, phối hợp với thiết bị truyền hình tiên tiến, màn ảnh to lớn, cao tới ba tầng lầu, thiết kế toàn sân khấu không có cột trụ, cùng với hơn bảy trăm chỗ ngồi, trên trần nhà rạp hát đều có đèn xung quanh, có thể chiếu sáng rõ mỗi góc.
Thời gian chiếu phim đã được định ra từ trước bỗng nhiên bị hoãn lại. Nhân viên đưa ra thông cáo giải thích. Mọi người bàn luận nhao nhao, bỗng nhiên nhìn thấy có một người đàn ông từ cửa đi vào. Có người chỉ về phía anh ta: “Sao người đó đi vào?”
Nhân viên cười giải thích, cửa nhà hát chậm rãi đóng lại ở phía sau.
Trong rạp hát vốn mờ mờ ảo ảo, cửa đóng lại trong nháy mắt bỗng nhiên ánh đèn sáng choang. Mỗi ngọn đèn trên trần nhà đều bị bật lên, ánh sáng chiếu vào hơn bảy trăm ghế nệm màu đỏ, vừa chói mắt lại rõ ràng.
Nguỵ Tông Thao nhìn quanh bốn phía, rạp hát to như vậy mà trống trơn. Anh không nhanh không chậm đi thẳng về phía cuối, tuỳ ý chọn một ghế ngồi xuống.
Trên màn ảnh chiếu phim xa xa đột nhiên phát ra hình ảnh, nhạc nền chậm rãi vang lên. Nguỵ Tông Thao từ từ mở miệng: “Đêm nay vốn là chiếu phim văn nghệ. Tôi nghĩ em thích nhất là nguy hiểm kích thích nên cố ý chọn cho em một bộ phim kinh dị, người ăn thịt người, sau khi ăn xong thì gom toàn bộ x