Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341985
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1985 lượt.
>Người đàn ông xăm mình cao chừng một thước chín, tướng tá hơn gấp ba lần Dư Y, khi trò chuyện thì cực kỳ nhiệt tình, thoạt nhìn giống như là một đứa trẻ lớn con, nhưng cho tới về sau, ánh mắt của đối phương càng ngày càng nóng bỏng. Suy nghĩ của Dư Y chuyển động, kêu anh ta đi vào phòng tâm sự. Người đàn ông xăm mình thật kích động, khi đứng lên còn đụng cho ghế dựa ngã lộn nhào. Anh ta muốn mạnh mẽ ôm Dư Y, chưa tới hai giây liền lập tức có người lao ra. Sau khi cô được tự do thì vừa chạy về phía nhà ga vừa gọi điện thoại báo cảnh sát, cảm thấy mình vẫn còn lương thiện chán, cầu nguyện cho Trần Chi Nghị đánh bại đối phương.
Trong chớp mắt nửa tháng đã trôi qua, cô sắp sửa bước lên du thuyền này, ai ngờ Trần Chi Nghị lại xuất hiện một lần nữa, cưng chiều nhìn cô: “Tôi bị thương nhẹ một chút, không có đáng ngại, miệng em còn dính cà rem kìa.”
Dư Y nhét tất cả cà rem còn lại vào miệng, không thèm nhìn tới anh ta, đi thẳng lên du thuyền. Du thuyền này đăng ký ở Pa-na-ma, dài mấy thước Anh (1 yard=0.914m), cao tới mười một tầng, bên trong có rạp hát, KTV, quán bar, phòng xông hơi, hồ bơi, hàng loạt chỗ ăn chơi, bao gồm có một sòng bạc khổng lồ, đích đến là Alaska, lộ trình có Singapore và Malaysia.
Phòng của Dư Y là rẻ nhất ở trong khoang, không có cửa sổ, trong cabin có hai giường đơn. Ti vi và rương chứa quần áo gì đó được bố trí cơ bản nhưng thật ra cái gì cần có đều có, diện tích cũng không tính là nhỏ, đối với cô mà nói là vừa tốt.
Cô vừa nóng vừa mệt, chút cà rem không thể giải nhiệt được. Bỏ ba lô xuống cô lập tức mở tủ lạnh lấy đồ uống lạnh uống ừng ực, rồi vọt vào tắm một cái. Bọc một cái khăn tắm đi ra, nằm trong chốc lát thấy thời gian đã tối muộn, cô nhanh chóng gọi điện thoại tới nhà hàng đặt chỗ.
Chi phí xa hoa như vậy, cô nhất định phải ăn lại cho đủ vốn!
Ba tháng nay Dư Y chạy mãi cho đến chỗ này, lên thuyền là một cao hứng nhất thời.
Cô sớm nghe nói chiếc du thuyền xa hoa chở khách chạy định kỳ lại xuất phát, nhưng mà chi phí khiến cho cô chùn bước. Trùng hợp là lần này chiếc tàu chở khách chạy định kỳ có đi qua sáu thành phố. Hiện giờ thành phố đích đến của cô là trong số đó, thời gian đường biển chỉ cần hơn mười ngày. Lộ trình Tân Gia Ba – Mã Lai, Việt Nam, Nhật – Hàn, địa điểm xuống tàu ngay tại Trung Quốc.
Năm đó cô cùng mẹ đi chơi hồ, thuê một chiếc thuyền nhỏ thả câu ở trên hồ. Trần Chi Nghị cũng ở đó, tự tay dạy các cô mắc mồi vào cần câu, sau khi dạy xong liền nằm sấp xuống thuyền không ngừng nôn khan. Trên đường trở về thân thể anh ta suy yếu, sắc mặt trở nên trắng bệch, khiến cho mẹ Dư sợ hãi. Dư Y tức giận nói với anh ta: “Anh khoe khoang mạnh mẽ cái gì, thật muốn hù doạ người ta?”
Trần Chi Nghị nắm lấy tay cô, mười ngón đan vào nhau, mặc kệ cô dùng sức giãy, dám cầm tay cô lên, hôn lên mu bàn tay của cô, rồi không nói một lời mà buông xuống, nhắm mắt lại bắt đầu nghỉ ngơi. Dọc đường xe xóc nảy, anh thì ngủ một mạch, từ đầu đến cuối từ chối buông Dư Y ra. Đó là một lần duy nhất Dư Y thuận theo.
Trần Chi Nghị bị say sóng rất dữ dội. Rõ ràng là tàu biển chở khách chạy rất vững vàng, người bình thường cảm thấy như là ở trên đất liền, anh ta lại cảm thấy dưới chân như là hư không. Hơn nữa anh ta đang ở trước mặt Dư Y, cabin gần sát với động cơ của tàu, tâm lý bị ảnh hưởng rõ ràng, vẫn cảm giác động cơ đang vang lên ‘ong ong’.
Sau nửa đêm anh ta lại bắt đầu nôn mửa. Nhân viên y sĩ trên tàu đưa thuốc say sóng tới cho anh ta. Sau khi Trần Chi Nghị uống vào cũng không thấy có hiệu quả gì, nhân viên y sĩ hơi lo lắng. Tàu đang chạy, bốn phía đều là biển rộng, không thể đỗ lại bất cứ lúc nào. Nếu anh ta cứ trôi nổi hai ngày như vâỵ, thân thể có chịu được hay không?
Dạ dày Trần Chi Nghị cuồn cuộn, chân mày nhíu chặt, miệng khẽ gọi: “Nhất Nhất…”
Dư Y đang ở trong cabin xem hành trình du lịch, quyết định khi tới Malaysia và Singapore thì không xuống thuyền. Bút bi vừa viết xuống trên giấy một cái thì bỗng nhiên nghe thấy có người gõ cửa.
Dư Y mở cửa phòng ra, nhìn thấy vẻ mặt người ngoài cửa lo lắng, nghe cô ta hỏi: “Đã làm phiền cô, xin cho hỏi có phải cô là cô Dư hay không?”
Dư Y đi tới cabin của Trần Chi Nghị. Người ở trên giường môi trắng bệch, cổ họng khẽ nuốt, không ngừng thì thào. Nhân viên y sĩ giải thích: “Ông Trần bị say sóng rất dữ dội. Tôi đã kiểm tra trên người anh ta có thương tích, có thể là bị gió biển thổi, nhiệt độ cơ thể anh ta hơi cao.”
Dư Y bệnh hết, nhưng đến phiên Trần Chi Nghị bị bệnh, hơn nữa là còn trên tàu biển chở khách chạy định kỳ này.
Tuy rằng thân thể Trần Chi Nghị không khoẻ, nhưng ý thức rất tỉnh táo, biết Dư Y ở ngay bên cạnh, không tự chủ được cầm lấy tay cô. Bên tai có một mệnh lệnh lạnh như băng: “Buông tay!”
Trần Chi Nghị càng nắm chặt hơn, nhắm mắt lại coi như cái gì cũng không biết, thì thầm nói: “Nhất Nhất, khi nào thì em mới hết giận?”
Dư Y thở dài, gắng sức rút tay mình ra, nói: “Anh đừng có giả bệnh với tôi. Tôi biết là anh rất t