Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341978

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1978 lượt.

ương cốt lại đặt ở cạnh giường, ngày ngày đêm đêm cùng đi vào giấc ngủ với nó. Chắc chắn là em sẽ thích.”
Ánh đèn ở trên trần nhà cắt bất thình lình, chợt trái chợt phải, lúc sáng lúc tối. Trong rạp hát, âm nhạc rợn người vờn quanh, có người gào thét kinh hoàng, có tiếng máy móc đang cưa cắt, còn có nhai nuốt ghê rợn. Âm thanh nhớp nháp ấy lấn át cả tiếng nhạc nền.
Nguỵ Tông Thao gác tay lên tay ghế, chống má, có chút không thú vị: “Xem ra em không thích, tôi kêu người ta đổi bộ khác.”
Một lát sau nhạc khủng bố ngừng lại, bộ phim mới hiện ra trên màn ảnh. Đèn vẫn tắt như cũ.
“Nữ diễn viên bị người yêu cắt đầu, giấu vào tủ lạnh, tay chân được ướp làm đồ ăn, xem ra mùi vị không tồi.”
Giữa phim có đối thoại, người đàn ông vừa ăn cái gì đó vừa lẩm bẩm nói một mình: “Em yêu, em nếm vô cùng ngon.”
Nguỵ Tông Thao khẽ gõ tay ghế, cong môi nói: “Xem ra là em vẫn không thích, đổi cái khác, lần này em nhất định thích.”
Không biết thay phim gì, lần này Nguỵ Tông Thao cũng không có giới thiệu phim. Trong phim nói tiếng Nhật, nghe không hiểu đang nói cái gì. Mười phút trước còn đang nói chuyện, mười phút sau bỗng nhiên khác thường, chỉ nghe tiếng hôn mút đột nhiên vang lên, người phụ nữ rên rỉ. Nam nữ diễn viên thỉnh thoảng có đối thoại, lời thoại nhiều nhất là tiếng thở dốc cùng tiếng rên rỉ, chỉ chốc lát sau liền truyền đến tiếng va chạm vang dội.
Nguỵ Tông Thao đứng lên, chậm rãi đi về phía trước, ánh mắt hoặc liếc trái liếc phải, nói: “Bọn họ đang làm tình, quay không được tốt lắm, thân hình thua xa em. Nam diễn viên trong phim thứ hai nói thân thể nếm rất ngon. Đáng tiếc là ai cũng chưa thử qua em, trừ tôi ra, nhưng mà…”
Đi qua từng dãy từng dãy ghế ngồi, bước chân anh rốt cuộc dừng lại. Trong rạp hát này có hơn hai trăm ngọn đèn, đèn trong khán phòng cũng có thể chỉnh tuỳ ý. Giờ phút này tại ánh đèn bên phải có một bóng dáng bị kéo ra rất dài.
“Nhưng mà, ba tháng nay tôi không được nếm qua.”
Nguỵ Tông Thao rủ mắt nhìn về phía người phụ nữ đang ngồi xổm ở giữa hai hàng ghế – áo thun quần sóoc dép lê – cách ăn mặc không ra gì, trước sau như một vẫn xinh đẹp.
Dư Y ngồi chồm hổm thật lâu, hai chân hơi mỏi. Cô chậm rãi đứng lên, vén mái tóc dài rũ xuống ra sau đầu, trên người đều là mồ hôi. Không biết mồ hôi này vì cái gì mà xuất ra.
Cô cười cười: “Thật là trùng hợp, anh cũng đến xem phim.”
Nguỵ Tông Thao cong môi, từng bước một đến gần cô, cảm giác áp bức nồng đậm từng tầng từng tầng bao lấy Dư Y. Dư Y bất giác lui về phía sau, tay phải vịn vào lưng ghế. Tươi cười dần dần cứng ngắc theo sự tới gần của Nguỵ Tông Thao.
Âm thanh trong rạp hát truyền đến một trận thét chói tai và gầm nhẹ. Nguỵ Tông Thao rốt cuộc khiến cho Dư Y không đường thối lui.
Anh nhìn xuống từ trên cao, không chút để ý. Bàn tay chậm rãi tiến đến sau cổ Dư Y. Nhận thấy được sự cứng ngắc cùng mồ hôi của cô, anh dùng sức kéo mạnh cô đến, giữ lấy cổ cô, giọng lạnh lùng nói: “Không trùng hợp. Tôi cố ý đến nếm em!”






Bàn tay trên cổ rất lớn, dễ dàng bóp lấy mạch ở trên cổ. Dư Y bị đau, mày nhăn lại. Trong rạp hát tràn đầy âm thanh khiến người ta đỏ mặt tía tai. Không khí thật quái dị.
Ngón tay cái của Nguỵ Tông Thao đặt trên động mạch của cô chần chừ, lúc nhẹ lúc nặng, thoáng dùng sức liền thấy chân mày cô nhăn thêm vài phần. Giữa hai người chỉ cách một nắm tay, hai bên đều có thể cảm giác được hít thở của đối phương. Nguỵ Tông Thao nhìn thấy mồ hôi chậm rãi chảy xuống từ màng tang của cô, anh cúi đầu xuống, từ hai má của cô bắt đầu liếm hướng lên trên.
Dư Y kêu lên một tiếng đau đớn, quay đầu, hai tay nắm lại để ở trên ngực anh. Trên cổ lại đau đớn, cô khẽ kêu lên một tiếng khổ sở. Nguỵ Tông Thao đã liếm tới giữa chân mày của cô, rồi dọc theo mũi đi xuống, chần chừ ở bên môi cô. Dư Y vừa trốn tránh môi lưỡi của anh vừa gỡ tay ở trên cổ ra. Vách tường ở sau lưng như bị đẩy mạnh, cô bị đè ép đến khó có thể hít thở, há miệng giãy dụa. Lực ở trên cổ bỗng nhiên buông ra, cô ho khan thật mạnh.
Một tay Nguỵ Tông Thao ôm cô, một tay vỗ nhẹ lưng của cô: “Mùi vị vẫn ngon như trước.” Giống như hiểu ra, hai mắt trói chặt cô.
Dư Y ho đến đỏ mặt, tay phát cáu dùng sức đẩy anh ra. Tiếc rằng Nguỵ Tông Thao rất rắn chắc, đứng tại chỗ không di chuyển một chút nào. Trái lại anh cầm lấy tay cô, kề ở bên miệng hôn một cái, nói: “Có cái gì muốn nói với tôi không?”
Cửa rạp hát mở ra, đoàn người đi vào, dẫn đầu là Trang Hữu Bách, mấy người còn lại là đều mặc đồng phục của nhân viên du thuyền. Hai người nhân viên ở sau cùng đang bắt giữ một người, thúc anh ta đi về phía bên này sân khấu. Dư Y trố mắt một lúc lâu thì không khỏi đi về phía trước: “Các anh làm gì vậy!”
Người đang bị hai nhân viên bắt giữ ngẩng mạnh đầu, trên mặt xanh tím, đầu đầy mồ hôi, nhìn thấy Dư Y thì vội vàng nói: “Nhất Nhất!” Đúng là Trần Chi Nghị.
Cảnh tượng này giống như nam nữ si tình. Giọng Nguỵ Tông Thao lạnh lùng nói: “Lại đây.”
Không có chỉ đích danh, nhưng ở đây