Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341975

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1975 lượt.

của mình thoát khỏi bàn tay của cô, cho nên đã rời khỏi anh. Bây giờ lại bị anh tìm về, đi loanh quanh lại trở về điểm ban đầu. Cô trốn không thoát khỏi chiếc du thuyền này.
Nguỵ Tông Thao đột nhiên nói: “Nhất Nhất, chúng ta nói chuyện yêu đương đi.”
Dư Y sửng sốt, ngẩng đầu nhìn về phía anh. Thân trên Nguỵ Tông Thao cởi trần, bắp thịt cường tráng, phản chiếu dưới ánh mặt trời. Anh lại cười nói: “Tôi sẽ không giữ giấy tờ tuỳ thân của em, chúng ta thật sự nói chuyện yêu đương…”
Anh hôn cô, dịu dàng yêu thương. Ánh mặt trời trên biển lấp loáng chiếu vào trong phòng, bên tai dường như có tiếng chuông rung động.






Nguỵ Tông Thao muốn nói chuyện yêu đương, hôn Dư Y xong sau đó thì không có một động tác nào khác. Anh không cần Dư Y trả lời, cho rằng chuyện yêu đương đã được quyết định, giữa trưa gọi cơm thì thuận tiện kêu nhân viên phục vụ mang tới một bó hoa tưới. Anh đưa cho Dư Y, nói: “Tặng cho em.”
Dư Y còn đang mặc áo ngủ màu trắng, tóc sau khi tắm rửa vẫn chưa khô, gió biển thổi có chút lạnh lẽo, khi bước đi thì thân thể hơi đau đớn, ngồi xuống mới cảm thấy thoải mái một chút. Cô nhìn bó hoa được đưa đến trước mặt, mím môi im lặng một lát mới nhận lấy: “Cám ơn.” Cô thảy qua một bên, cầm lấy dao nĩa bắt đầu ăn, ăn một hồi thì cúi đầu hỏi: “Trần Chi Nghị ra sao rồi?”
“Còn sống.”
Động tác của Dư Y ngưng lại, nói: “Tứ chi còn hoàn chỉnh không?”
Nguỵ Tông Thao cười: “Đều hoàn chỉnh.”
Dư Y không cùng anh nói lời vô ích, đoạt lấy thuốc lá ở trong tay anh liền hút một hơi. Cô lập tức ho khan không ngừng, xong lại thử hút nữa. Vẫn làm đi làm lại nhiều lần cho đến nửa điếu thuốc nhưng cô vẫn không học được hút thuốc như thế nào. Cô học cái gì cũng nhanh cả, duy chỉ có chuyện này khiến cho người ta hoài nghi chỉ số thông mình, cố chấp đến nổi cáu. Mỗi lần cô nhìn thấy thuốc là đều vô cùng căm phẫn không thôi.
Sau này Trần Chi Nghị yêu cô rồi, đến ở sát vách nhà trọ của cô, thường xuyên thấy cô mặt không chút thay đổi ngẩng đầu nhìn trời. Ban ngày hay ban đêm cô vẫn nhìn, nhất là sau khi Nhạc Bình An tới, Dư Y thường có thể ngồi yên lặng ở ban công một ngày.
Trần Chi Nghị mua đến một gói thuốc vị bạc hà cho cô. Dư Y cười khẽ: “Thật ra tôi không học nữa, hút thuốc hại đến sức khoẻ. Tôi chỉ là ham chơi mà thôi.”






Đây là bắt cóc trắng trợn!
Máy bay trực thăng ầm vang xẹt qua bầu trời, một giờ sau thì dừng lại ở sân bay tư nhân Singapore. Dư Y bị Nguỵ Tông Thao nửa kéo nửa ôm nhét vào trong xe hơi, mái tóc dài đã sớm bệt vào đầu đầy mồ hôi, trên cổ tay còn bị dây nịch cột lấy. A Thành được kêu chờ ở đây nhìn thấy thì trợn mắt há hốc mồm.
Diện tích nước Singapore rất nhỏ, từ sân bay đến căn nhà lớn nằm trên đảo Sentato không tốn bao nhiêu thời gian. Dư Y không có thời gian thưởng thức phong cảnh đường xá. Cô luôn dùng đầu đập vào Nguỵ Tông Thao, A Thành phải nhảy lên chỗ tài xế phía trước để trốn, nhanh như chớp không còn bóng dáng.
Dư Y giận dữ không thể kiềm chế được, mặc kệ đầu có đau hay không, húc mạnh về phía Nguỵ Tông Thao, miệng gào thét phun ra lời lẽ thô tục khiến cho Nguỵ Tông Thao nhíu mày.
Nguỵ Tông Thao cố gắng hết sức tránh né cô, mặc cho cô húc vào ngực của mình. Thấy cô muốn húc về phía mặt của anh thì anh né mình đi, rồi ôm lấy Dư Y không để cho cô đụng vào cửa xe.
Nguỵ Tông Thao dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve cổ tay Dư Y, nâng tới bên môi hôn một cái. Nhận thấy cô thoáng run rẩy, anh tiếp tục nói: “Em thật ra rất thông minh, gạt tôi thả Trần Chi Nghị ra, em lại tính bỏ chạy. Hai ngày nay em làm bộ làm tịch ở bên cạnh tôi có phải rất vất vả hay không?” Anh bỏ tay Dư Y ra, kéo mạnh cô vào lòng, nâng mặt của cô lên, hạ giọng nói: “Nếu em không nỡ bỏ anh ta, tôi sẽ kêu người mang anh ta đến. Dư Y, tính nhẫn nại của tôi có hạn, đừng nên thử thách tôi nữa, thành thành thật thật ở lại bên cạnh tôi, đừng có những ý tưởng gì nữa!”
Dứt lời, Nguỵ Tông Thao bỏ cô ra, mở cửa xe đi thẳng vào nhà lớn, bỏ lại Dư Y ở bên ngoài. Sau khi vào nhà, anh liền cởi bỏ hai nút áo, xoa lấy thắt lưng hít thở thật sâu, cố gắng kềm chế sự buồn bực của mình. Đúng là anh đã bị Dư Y làm cho thẹn quá hoá giận, nhất thời không thể hoàn toàn khống chế. Nguỵ Tông Thao hung hăng đi nhanh về phía hành lang, đồ trang trí trên giá gỗ ở dọc đường đi “loảng xoảng” một trận, tất cả đồ sứ đều vỡ vụn trên mặt đất.
Anh dẫm lên những mảnh vỡ, cảm thấy sự bén nhọn ở dưới chân. Đi tới đi lui mấy lượt, sắc mặt xanh mét rốt cuộc cũng thoáng dịu đi. Anh quay trở ra ngoài cửa, thấy Dư Y đang đứng ở cổng ngửa đầu nhìn, sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống: “Ở trên có khoá, em có muốn chạy cũng không chạy thoát đâu.” Dừng một chút, anh lại nói: “Đi vào đi.”
Dư Y chỉ do dự một lát thì xoay người đi vào nhà lớn, tóc dài rối loạn, mồ hôi đã bị gió thổi khô, nhìn thoáng qua Nguỵ Tông Thao không chớp mắt. Cô mang dép lê nên vóc người chỉ đến xương quai xanh của đối phương, thoạt nhìn cô càng gầy yếu