Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341965
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1965 lượt.
bị nâng lên khỏi mặt đất. Do bị Nguỵ Tông Thao thúc, cô càng ngày càng lùi về phía sau, đã đụng đến mép bàn, hai tay chống đỡ lung tung, lại muốn đẩy anh ra.
Cô ta nhìn về phía Nguỵ Tông Thao, chỉ thấy sắc mặt của anh xanh đen, ánh mắt âm u, đúng là chưa từng bao giờ khủng bố như vậy, cô ta không khỏi sợ hãi. Cô thư ký ở bên cạnh cũng vừa phát giác ra, khúm núm không dám nhìn thẳng Nguỵ Tông Thao, để tài liệu lên trên bàn rồi lập tức lui ra phía sau hai bước.
Nguỵ Tông Thao vẫn không nhúc nhích, trầm giọng nói: “Chuyện gì?”
Lời này là hỏi cô Trần. Cô Trần nhíu mày, kêu thư ký đi ra trước. Cô thư ký giống như được cứu, nhanh chân bỏ chạy. Chờ cho cánh cửa đóng lại thì cô Trần mới nói: “Tại sao lâu như vậy anh mới mở cửa, ban ngày ban mặt mà uống rượu? Anh đã uống say?”
Nguỵ Tông Thao ném tài liệu một cái, lạnh lùng nói: “Trần Nhã Ân!”
Trần Nhã Ân sợ hãi ở trong lòng, âm thầm nhéo nhéo nắm tay, không dám làm càn, nhẫn nhịn nói: “Vài vị khách quý đã đến rồi, tôi đã kêu người chiêu đãi bọn họ.” Cô ta dừng một chút: “Lý Tinh Truyền cũng tới rồi.”
Bên trong yên tĩnh một lát, Dư Y đang trốn ở dưới bàn làm việc, chỉ có thể nhìn thấy mây cát tường màu vàng ở xa xa, còn có hai cái chân dài ở trước mặt, cùng với…cái đó…cách một lớp quần mà vẫn chưa chịu lặng lẽ nằm xuống.
Cô đỏ mặt tía tai, loại trường hợp này quá mức kích thích, hại cô đến bây giờ tim vẫn còn đập dồn, e sợ rằng tiếng “bịch bịch bịch” khiến cho người khác nghe thấy. Cô hơi động đậy, nhẹ nhàng xích ra bên ngoài một chút, cẩn thận vươn tay, chậm rãi nhắm vào ngay cái thứ đang dâng cao, nhịp tim đập càng lúc càng nhanh. Lúc cô sắp sửa cầm lấy được, bỗng nhiên nghe nói: “A Tông, anh chắc chắn biết là kỹ thuật đánh bài của Lý Tinh Truyền vô cùng lợi hại. Người này không đơn giản, rời khỏi Singapore ngắn ngủi có vài năm, kiêu ngạo ở Las Vegas. Năm đó anh và bố già đuổi hắn ta đi, lần này hắn ta nhất định sẽ không bỏ qua. Anh đã biết tầm quan trọng của Đại hội vua bài lần này có liên quan đến hợp tác của chúng ta và ông Robin, còn có mối làm ăn ở Campuchia. Chúng ta phải nghĩ ra đối sách!”
Cô ta gọi anh là “A Tông”, thân mật như thế, còn nói ra những lời chuyên nghiệp như thế, cái gì là đại hội vua bài, cái gì là đuổi đi, cái gì là hợp tác với ông Robin cùng với mối làm ăn ở Campuchia. Dư Y nghe thấy như lọt vào trong sương mù, chỉ có nhớ kỹ hai chữ hết sức chói tai “A Tông”. Bọn họ chỉ kêu tên đầy đủ của Nguỵ Tông Thao, nhiều lắm là khi ở trên giường kìm lòng không đậu mới gọi “A Tông”. Người phụ nữ này lại kêu thân mật như vậy, địa vị phải rất cao hơn mấy người Trang Hữu Bách.
Dư Y giận tái mặt, lập tức lấy tay về, mắt lạnh nhìn về phía Nguỵ Tông Thao. Tiếc là Nguỵ Tông Thao hoàn toàn không hay biết.
Nguỵ Tông Thao gõ gõ lên bàn làm việc, có chút đăm chiêu: “Lòng tôi hiểu rõ. Cô đi trước tiếp đãi khách quý đi. Tôi lập tức đi qua.”
Trần Nhã Ân gật gật đầu, lại nhìn thoáng qua đồ vật ở trên đất cùng với chai rượu, nhíu mày nói: “Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy? Anh đánh ngã những đồ này?”
Nguỵ Tông Thao mở tài liệu ra, đọc nhanh như gió, ào ào ký tên, cầm lấy tài liệu nói: “Lúc lên lầu thì tiện tay đưa đến phòng thư ký. Cô có thể đi ra ngoài.” Cũng không trả lời câu hỏi của Trần Nhã Ân.
Trần Nhã Ân vừa đi, Dư Y lập tức muốn chui ra ngoài, tiếc rằng hai chân Nguỵ Tông Thao cản cô lại. Cô dùng sức đẩy, thấy đẩy không đi, không khỏi ngửa đầu nhìn lên: “Tránh ra!”
Sắc mặt Nguỵ Tông Thao vẫn tồi tệ như cũ, nhìn xuống Dư Y, đúng lúc có thể thấy được cái rãnh nhỏ trước ngực của cô như ẩn như hiện. Con mắt của anh hơi trầm xuống, lùi ghế lại rồi đứng lên, đi thẳng vào toilet của văn phòng, trầm giọng nói: “Em đi ra ngoài đi, buổi tối tôi có việc, tự mình em đi ăn cơm.”
Dư Y chui ra khỏi gầm bàn, tức giận đến ngực phập phồng không chừng, vừa sửa sang lại quần áo vừa trừng mắt về phía cửa toilet. Cô đứng trong chốc lát thấy Nguỵ Tông Thao không hề có động tĩnh thì cô véo véo cái bàn, căm giận đi ra cửa, dùng hết sức nện giày cao gót.
Nguỵ Tông Thao dây dưa ở trong toilet một hồi, khi đi ra thì quần áo đã khôi phục lại bình thường, đáng tiếc là sắc mặt vẫn khó coi như trước. Thấy Dư Y quả nhiên đã đi rồi, sắc mặt của anh lại đen thêm vài phần. Anh hừ lạnh một tiếng, đi nhanh ra ngoài, thang máy chạy thẳng lên trên tầng cao nhất. Anh ra lệnh cho Trang Hữu Bách đi an bài tiệc tối, chiêu đãi khách quý của đại hội.
Dư Y trở về quầy bar, làm chuyện thứ nhất chính là hỏi thăm Trần Nhã Ân. Đồng nghiệp khó hiểu: “À, cô muốn hỏi cô ấy để làm gì?”
Dư Y cười nói: “Vừa rồi tôi mới đi từ toilet ra, thấy được cô Trần nên có chút tò mò.”
Đồng nghiệp ngạc nhiên: “Cô ấy đã về rồi à, tôi phải đi cho các chị em biết, kêu các cô ấy phải làm việc cẩn thận.”
Cô ta có hai người chị em là chia bài của sòng bạc, ngày thường rất sợ Trần Nhã Ân. Đồng nghiệp nói chuyện điện thoại xong mới nói với Dư Y: “Cô Trần làm việc ở trong này ít nhất là sáu bảy năm rồi. Trước kia tôi có nghe người ta nói cô ấy là thân thích của ông chủ. Cho nên t