Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341964

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1964 lượt.


Cô đem loại cảm nhận này nói với nữ bác sĩ. Nữ bác sĩ cười đến mức có phần kỳ dị. Dư Y nhíu mày, đợi hồi lâu mới nghe thấy nữ bác sĩ nói: “Khi tôi hai mươi lăm tuổi thì đã yêu đương được bốn lần rồi. Cô lại vừa mới bắt đầu, hiện giờ có phải cảm thấy rất hạnh phúc hay không?”
Dư Y không nói lời nào, nữ bác sĩ lại nói: “Đời người sẽ không ngừng đi về phía trước, cho dù là quá khứ tốt hay là xấu, đều không nên ngoảnh đầu lại. Chuyện xấu không thể cứu chữa, chuyện tốt không thể làm lại. Mỗi ngày đều là một ngày mới, chúng ta không thể cưỡng cầu quá khứ, chỉ có thể cố gắng sáng tạo ra tương lai mà bản thân muốn. Cái đáng quý là chúng ta có khả năng làm ra chuyện tốt đẹp nhất. Cô muốn quý trọng cái gì?”
Đã thật lâu rồi Dư Y chưa có nghe được hai chữ “quý trọng”. Cô nghĩ tới bản thân mình năm năm trước cũng đã hai bàn tay trắng.
Nữ bác sĩ thấy vẻ mặt của cô thừ ra, không khỏi cười cười, uống hết một ngụm cà phê cuối cùng, nói: “Không làm trễ cô đi làm, tôi có hẹn với người khác, phải đi trước đây.”
Cuộc trò chuyện hôm nay không thu phí. Nữ bác sĩ chẳng qua là đi tới khu giải trí dạo phố mua sắm. Dư Y cảm thấy rằng mình đã được lời, khi trở về tinh thần sảng khoái.
Tâm tình của cô không tệ, có người bị cự tuyệt từ tối hôm qua vẫn còn bộ mặt âm u.
Trong văn phòng ở lầu bốn, Trang Hữu Bách đưa tư liệu của nhân viên tới trước mặt Nguỵ Tông Thao, nói: “A Lực năm nay hai mươi ba tuổi, làm việc ở sòng bạc hai năm lẻ ba tháng, nhân duyên rất tốt, nhất là quan hệ rất tốt với rất nhiều đồng nghiệp nữ.”
Nguỵ Tông Thao liếc nhìn tấm ảnh trên tư liệu một cái. Khuôn mặt của A Lực quả thật hơi có tính lường gạt đối với phụ nữ. Trang Hưũ Bách nhìn mặt gửi lời, cẩn thận hỏi: “Có cần báo cho bộ nhân sự hay không…”
“Không cần.” Nguỵ Tông Thao vò tư liệu lại thành một cục, ném vào thùng rác, nói: “Đại hội vua bài sẽ nhanh chóng bắt đầu, đào tạo một người chia bài cần ít nhất là ba tháng, nhân viên sòng bài một người cũng không thể ít đi.”
Anh lại cười lạnh: “Rất chướng mắt, an bài tất cả ca làm của cậu ta tới nửa đêm.”
Trang Hữu Bách ngầm hiểu: “Tôi sẽ đi thông báo với nhân viên chủ quản của cô Dư, an bài tất cả các ca làm của cô ấy ở ban ngày?”
Nguỵ Tông Thao nói: “Không cần, công và tư phải rõ ràng.”
Trang Hữu Bách duy trì trầm mặc đối với việc này.
Nguỵ Tông Thao cũng không để vào mắt nhân viên chia bài A Lực này, nhưng vẫn cảm thấy bất mãn sâu sắc đối với Dư Y trêu hoa ghẹo nguyệt, kềm chế hơn nửa ngày mới không có biểu hiện ra ngoài ở trước mặt Dư Y.
Dư Y vô cùng vừa lòng đối với tình trạng cuộc sống hiện giờ. Cô đi gặp nữ bác sĩ định kỳ, ăn cơm ở nhà ăn, khi rảnh rỗi thì nghiên cứu chính sách sử dụng công nhân của Singapore, khi đi làm thì thường xuyên bị gọi đến văn phòng.
Nguỵ Tông Thao đối với cô rất lịch sự lễ phép, tất cả đều bắt đầu từ dắt tay, thỉnh thoảng thì hôn hai má cô. Dư Y đối với biểu hiện của anh thì vô cùng bất ngờ. Cô thật sự hưởng thụ cảm giác được theo đuổi này, thấy anh thật cẩn thận, thấy anh cố gắng kiên nhẫn, thấy anh tặng hoa, tặng những món quà nhỏ, nắm tay cô đi phố mỹ thực. Cô đang nằm mơ cũng phải cười đến tỉnh lại, nhớ tới bài “Bài ca nông nô vùng lên”. Ngừơi đàn ông này lúc trước còn vừa đe doạ vừa ép buộc cô, nháy mắt giờ thế sự xoay vần. Dư Y cười cười, khe khẽ thở dài.
Hôm nay cô có ca làm sớm, sau khi rời giường thì đuổi theo xe buýt. Khi cô tới Thế giới giải trí thì thấy trong sòng bài vô cùng náo nhiệt. Cô thò đầu ra nhìn cả nửa ngày mới phát hiện những cô nàng tiếp viên của sòng đã đến, ngay cả bên cạnh bàn đánh bài cũng có phụ nữ xinh đẹp.
Các đồng nghiệp bàn luận sôi nổi. Vài ngày gần đây đã có những người dự thi Đại hội vua bài lục tục kéo tới. Cuộc thi đấu kéo dài ba tháng, chi phí ghi danh cao nhất là năm mươi ngàn Mỹ kim. Còn chưa bắt đầu thi đấu nhưng khu giải trí cũng đã kiếm ăn no nê. Mặt khác, còn chưa có tính chi phí ăn ở, đến lúc đó Singapore nhất định sẽ đông nghịt người.
Dư Y chỉ biết lờ mờ đối với loại thi đấu này, khi nghỉ ngơi thì cố ý tra xét tin tức giải thi đấu vua cờ bạc bao năm qua. Tiền thưởng cho quán quân năm năm trước là tám triệu Mỹ kim, năm nay tiền thưởng đã cao tới mười triệu Mỹ kim. Người dự thi đến từ các nơi trên thế giới, thậm chí bao gồm một số ngôi sao vô giúp vui. Tuyển thủ đứng đầu năm nay là một người Hoa từ Las Vegas, nghe nói ông ta kinh doanh sòng bài ở Las Vegas, có gốc gác sâu xa từ Singapore.
Có người khách đánh bài lại đây uống rượu. Dư Y còn chưa có xem xong tin tức, chỉ có thể tạm thời để xuống.
Cô rót một ly rượu cho khách, người khách đánh bài nhìn cô chằm chằm, nói: “Cô còn xinh đẹp hơn so với mấy cô nàng tiếp viên kia.”
Dư Y cười: “Cám ơn.”
Người khách đánh bài tạm thời không có rời đi, nghe như là thua nhiều lắm. Tinh thần của ông ta cũng không được tốt lắm, vừa vặn ngồi ở đây nghỉ ngơi. Ông ta tán gẫu với Dư Y về chuyện trong sòng bài, nói ông ta đã thua hết gia sản, chỉ còn lại tiền vé máy bay trở về.
Đang trò chuyện, điện thoại của quầy bar bỗng nhiên vang lên, lạ


Insane