Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341963
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1963 lượt.
ất cả mọi người đều sợ cô ấy.”
Phụ nữ làm việc ở trong sòng bạc rất khó đứng đầu. Trần Nhã Ân còn chưa tới ba mươi tuổi đã là công vụ của sòng bạc, nghe nói năm nay nhảy lên phó quản lý của sòng bạc. Tin tức truyền đi rất xôn xao, mọi người đối với cô ta cực kỳ cung kính.
Đồng nghiệp đột nhiên nhớ tới, nói: “À, đúng rồi, chủ yếu là mọi người còn nghe nói cô ấy là cháu dâu mà ông lão Nguỵ đào tạo. Bất quá không ai biết thiệt hay giả, nhưng cô Trần có năng lực rất mạnh, tuy rằng là điều hành, nhưng có rất nhiều việc đều là do cô ấy phụ trách, ngay cả quản lý cũng phải nể mặt cô ấy vài phần.”
Dư Y vô cùng không vui, không hiểu sao cảm cảm xúc trở nên tệ đi, trong đầu không ngừng nhớ lại chuyện Trần Nhã Ân kêu “A Tông”. Cô bỗng nhiên nhớ tới lúc cô và Nguỵ Tông Thao đẩy tới đẩy lui ở trên cái bàn làm việc, còn nghe thấy ngoài cửa có người kêu thẳng tên đầy đủ của Nguỵ Tông Thao, hơn nữa còn làm trò trước mặt thư ký.
Cảm xúc của Dư Y càng xuống thêm, cho đến khi cô tận mắt nhìn thấy bản thân Trần Nhã Ân, hai mắt của cô thiếu chút nữa là dựng đứng lên.
Dáng người Trần Nhã Ân cao gầy, tóc dài uốn xoăn, khuôn mặt trái xoan đẹp đẽ, ngũ quan sâu sắc, mắt xanh màu lá cọ. Cô ta mặc áo sơ mi đỏ, váy ngắn ôm lấy eo, trước ngực còn cởi bỏ ba nút áo, cảnh đẹp như ẩn như hiện. Những tiếp viên của sòng bài ăn mặc gợi cảm cũng không bì kịp cô ta.
Cô ta là con lai, lên sân khấu khiến người ta phải sững sờ vì quá đẹp.
Trần Nhã Ân cầm casino chips đi trong sòng bạc, bên cạnh là người khách ngoại quốc. Các khách khứa đều có vệ sĩ, bởi vậy những vị khách nam không dám bước tới gần bắt chuyện.
Ánh mắt của cô ta thờ ơ liếc qua người phục vụ, kêu: “Lấy hai ly rượu lại đây.”
Người phục vụ đang muốn tiến lên, bên cạnh đã có người nhanh bước hơn anh ta, lập tức đi về phía Trần Nhã Ân.
Dư Y đang cầm khay, cười nói: “Cô Trần.”
Trần Nhã Ân cũng không có nhìn về phía Dư Y, cầm lấy ly rượu cười ra hiệu cho người khách ngoại quốc. Người khách ngoại quốc lại nhìn về phía Dư Y, lấy ra tiền boa bỏ lên trên khay, khen nói: “Ngay cả người phục vụ của sòng bạc cũng xinh đẹp như vậy!”
Trần Nhã Ân cười cười, rốt cuộc liếc nhìn Dư Y một cái, lại quay đầu tiếp tục nói chuyện với khách khứa. Dư Y nhíu mày rời đi, càng ngày càng cảm thấy không thoải mái, đi nửa đường thì bị người gọi lại: “Cô gái, rượu.”
Đối phương là một người đàn ông còn trẻ tuổi, mặt mày tuấn tú, tươi cười thân thiết, sau khi cầm lấy ly rượu thì giơ giơ lên, nói: “Cám ơn.” Rồi hỏi: “Toilet ở đâu?”
Dư Y chỉ đường cho anh ta, khi nói chuyện thì mỉm cười lịch sự. Người đàn ông uống một ngụm rượu, ánh mắt đánh giá cô, chờ cho cô nói xong lại nói lời cảm ơn: “Cô Dư phải không?” Anh ta nhìn vào bảng tên trước ngực Dư Y, nói: “Vô cùng cảm ơn.”
Cho đến khi Dư Y rời khỏi, bên cạnh có người nói: “Anh Lý, anh có hứng thú với cô gái này?”
Lý Tinh Truyền cười cười, uống cạn rượu ở trong ly, thấp giọng nói: “Đối với những gì của anh ta thì tôi đều rất có hứng thú.”
Sáu giờ rưỡi tối, bên trong Thế giới giải trí đang tổ chức tiệc rượu nhỏ. Nguyên nhân vì có rất nhiều khách khứa đều bị lệch giờ, do đó tiệc rượu càng giống như là liên hoan bạn bè. Nguỵ Tông Thao nhìn thấy người quen, nâng ly tiến lên tỏ ý: “Lần trước còn chưa kịp cảm ơn trợ lý Lâm.”
Trợ lý Lâm cười cười: “Đâu có gì đâu, chẳng qua là tiện tay thôi.”
Một tháng trước trợ lý Lâm vâng lệnh ông Robin thay mặt ông ấy tham dự tiệc tối của Thế giới giải trí, dưới cơ duyên trùng hợp nên đã làm được một chuyện tốt. Bây giờ ông ta nghĩ đến nay hai người hẳn đã ở cùng với nhau, không khỏi hỏi: “Sao không thấy cô Dư đâu?”
Mặt Nguỵ Tông Thao không chút thay đổi: “Cô ấy ở nhà.”
Cô ấy đang ở trong nhà tổ của cô ấy.
Lúc đó Nguỵ Tông Thao còn đang ở tiệc rượu, ly rượu trong tay đã được đổi rất nhiều lần. Anh giơ tay nhìn đồng hồ một cái, chân mày hơi nhăn lại. Trần Nhã Ân và một người bạn bắt chuyện với nhau, chậm rãi đi đến bên cạnh anh, nhẹ giọng nói khẽ: “A Tông, buổi chiều Lý Tinh Truyền xuất hiện ở sòng bạc, bây giờ đổi giờ thì anh ta đang ở trong phòng, đoán chừng sẽ không đến đây tham dự tiệc rượu. Anh có nói về chuyện anh ta với bố già hay chưa?”
Nguỵ Tông Thao nói: “Cô ở lại tiếp đãi, tôi có việc đi trước.”
Anh không có trả lời câu hỏi của Trần Nhã Ân, lại rời đi sớm như vậy. Trần Nhã Ân kéo ống tay áo của anh: “Sao anh lại muốn rời đi sớm như vậy? Anh đã vắng mặt ở buổi tiệc nhậm chức hôm đó của anh, tôi đã mặc kệ anh. Hôm nay anh lại muốn rời đi sớm như vậy, đừng quên anh là ông chủ của Thế giới giải trí!”
Nguỵ Tông Thao lạnh lùng nhìn cô ta, không nói một lời. Tay Trần Nhã Ân không khỏi run lên, buông ống tay áo ra, thuận tay vén tóc, đang muốn nói nữa thì Nguỵ Tông Thao đã mở miệng: “Cô Trần, sau này nhớ kỹ gọi tôi là anh Nguỵ, ở trong công ty xin hãy chú ý tới thân phận của mình.”
Trần Nhã Ân đờ người tại chỗ, nhìn Nguỵ Tông Thao bỏ đi không quay đầu lại.
Cô quen gọi anh là A Tông, vẫn luôn luô