Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341968

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1968 lượt.

anh Nguỵ. Gianh Tán là tốt nghiệp loại giỏi đại học nổi tiếng!”
Đồng nghiệp giật mình: “Sao trước kia đều không có thấy qua bọn họ?”
Ngô Văn Ngọc bĩu môi: “Chúng ta là những nhân viên nhỏ nhoi, đương nhiên không thấy được, chỉ có cô Trần mới biết được. Cô ta làm việc ở bên cạnh anh Nguỵ nhiều năm rồi, buổi tiệc lần trước cũng là cô ta chủ trì. Tiếc là hiện giờ cô ta đang đi công tác bên ngoài, bằng không thì sao lại để cho người nào đó được đắc ý!”
Dư Y nhướn nhướn mày, vừa lau cái ly vừa lắng nghe. Cô Trần là ai, xem ra cần phải hỏi thăm một chút. Một lát sau người ta lại nghe Ngô Văn Ngọc nói: “Đại hội vua bài lại sắp tổ chức, cô Trần bây giờ đang ở Las Vegas, năm nay Thế giới của chúng ta lấy được quyền tổ chức, đến lúc đó sẽ rất náo nhiệt. Nghe nói lần này anh Nguỵ sẽ phái Chu Thế Thành đấu vòng đầu. Kết quả trận đấu lần này rất quan trọng!”
“Tại sao rất quan trọng?”
Ngô Văn Ngọc cũng là nghe lời đồn, cô ta trả lời không được, lại cùng các cô quay về tán gẫu tướng mạo của Nguỵ Tông Thao.
Chuyện đại hội vua bài đã sớm được truyền đi xôn xao. Những phòng xa hoa ở trên tầng cao nhất của Thế giới giải trí đã sớm có khách quý tham dự vào ở. Mỗi một người chia bài đều thay phiên tiến hành một vòng huấn luyện mới. Những cô nàng tiếp viên nhận lời mời của sòng bạc từng người so với từng người còn đẹp hơn. Xem ra là có hoạt động lớn, tất cả mọi người nghiêm chỉnh đợi. Nhưng Nguỵ Tông Thao lại tràn đầy an nhàn thoải mái, vừa gọi điện thoại tới quầy bar, đúng lúc được Dư Y trả lời.
Anh hỏi: “Cô Dư, có thích hoa hồng tôi tặng hay không?”
Dư Y cười cười: “Rất thích. Cám ơn anh Nguỵ.”
Nguỵ Tông Thao ngừng một chút, một lát sau mới nói: “Không biết buổi tối cô Dư có thời gian cùng đi ăn tối với tôi hay không? Tôi muốn hiểu thêm một chút tình trạng cơ bản của nhân viên.”
Dư Y thật sự không thể từ chối, sau khi cúp điện thoại thì cắn môi cười mãi, cảm thấy giống như đang đóng vai diễn kịch. Hai lần đối thoại này rất tuyệt diệu, những tích tụ nghẹn hơn nửa tháng rốt cuộc đã mở ra một ít. Ai ngờ khi tan ca thì gặp phải một điều bất ngờ, cô bị nam đồng nghiệp đứng chờ ở cửa.






Ngừơi nam chia bài tên là A Lực, tướng mạo không tầm thường, thân hình khá cao. Anh ta làm việc ở Thế giới giải trí được hai năm, nghe nói trước kia từng theo đuổi vài người đồng nghiệp nữ, từng cùng với một nữ đồng nghiệp làm trong sòng bạc ở chung ba năm. Những tin tức nhiều chuyện này đều truyền ra từ trong miệng của Ngô Văn Ngọc – cô chỉ là một người mới mẻ, cho đến khi sòng bài thông báo tuyển dụng nữ nhân viên mới thì Dư Y cũng sẽ trở nên không là gì trong mắt của anh ta.
Lúc này A Lực đang nhíu chặt mày, nhìn thoáng qua bó hoa hồng rất lớn ở trong tay Dư Y, nói: “Là ai đang theo đuổi cô vậy? Trong sòng bài có rất nhiều khách có tiền, nhưng mà một người thích cờ bạc không có một ai là người tốt. Cô phải coi chừng!”
Gần đây A Lực mỗi ngày đều cùng Dư Y lên xuống xe buýt với nhau, có khi đi nhà ăn ăn cơm còn có thể gặp phải. Lần đầu tiên anh ta nhìn thấy Dư Y thì đã thích cô. Ở trong sòng bài bẩn thỉu xấu xa thì bộ dáng của Dư Y là sạch sẽ nhất. Các đồng nghiệp nam cũng thường xuyên bàn luận về Dư Y, đều muốn theo đuổi được cô. A Lực có nhiều dịp gần gũi Dư Y nên đương nhiên là sẽ không bỏ qua mọi cơ hội.
Anh ta muốn tan ca cùng với Dư Y. Dư Y dứt không ra anh ta, chỉ có thể nói: “Tôi có hẹn với người khác, không có về nhà bây giờ.”
A Lực ngạc nhiên: “Với ai?” Anh ta lập tức nghĩ tới là khách có tiền theo đuổi Dư Y nên tận tình khuyên bảo cô, kêu cô cẩn thận khi quen biết người khác. Anh ta chạy thẳng theo tới bãi đỗ xe dưới tầng hầm, Dư Y giơ bó hoa hồng lên ngăn anh ta lại: “A Lực, anh đừng đi theo tôi, nhanh chóng trở về đi.”
Trên tay đột nhiên nóng lên, bàn tay màu lúa mạch lớn chừng gấp hai ba lần bàn tay cô, thoáng cái đã bao lấy tay của cô, nóng hổi giống như là canh cá viên.
Chỉ là bàn tay này hơi cứng rắn, hơi thô ráp, còn có chút tình tứ, ngón tay càng không ngừng vuốt ve ngón cái của cô. Tiếng ồn ào càng ngày càng vang, chung quanh hai người lại giống như bị mở ra một khoảng yên tĩnh. Dư Y được anh dẫn dắt, đi thẳng về phía trước, không bị ngăn trở nữa, thuận lợi suông sẻ đi ra khỏi đám đông xô đẩy.
Đây là lần đầu tiên bọn họ dắt tay, chưa từng có bao giờ. Bắt đầu từ Chinatown ở Singapore, đi trong bóng đêm được mười phút, hai tay từ khô mát trở nên ẩm ướt. Lần đầu tiên cô phát hiện tay của mình lại nhỏ như vậy, ngoại trừ cha, thì ra còn có người có thể hoàn toàn bao bọc được bàn tay của cô, bao lại thật chặt như vậy, từ đầu tới cuối cũng không buông ra một chút nào.
Dư Y ngay ngắn chỉnh tề trở về nhà tổ, quần áo đầy đủ, môi cũng không có bị người nào đó hôn. Nhưng mà lần này nhịp tim đập có chút khác thường, tốc độ đập cũng không có mau hơn so với trước kia, thậm chí còn có chút thong thả, nhưng cô cảm thấy tê tê, thì ra là trái tim cũng có thể tê dại? Dư Y che ngực, ngổn ngang trăm mối không thể giải thích được.


Teya Salat