Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1342213
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2213 lượt.
ng không suy nghĩ đến vấn đề chất lượng cửa khoá của nhà tổ, vội vàng vào phòng ngủ thu dọn rượu vang và nến.
Người ở bên cạnh líu ríu: “Anh ta là bạn trai của bạn sao? Bạn quen với bạn trai nào, cái người đàn ông gọi điện thoại đến đe doạ tôi có đến tìm bạn hay không? Bạn có an toàn không? Bạn tới Singapore là vì người đàn ông này sao? Ngộ nhỡ cái người đàn ông đe doạ tôi sẽ tìm tới thì làm sao bây giờ? Tôi đã chạy đến Singapore, chắc là không có nguy hiểm đến tính mạng đâu. Hơn nữa tôi làm việc ở trong sòng bài, nơi đó có nhiều bảo an, tuyệt đối không có sát thủ, có phải không?”
Dư Y nhìn về phía tủ đầu giường, bên trên chỉ bày một bình hoa thuỷ tinh nho nhỏ, trong bình chỉ cắm một đoá hoa hồng xinh đẹp rực rỡ. Cô không có bình hoa, cái bình hoa nhỏ này đây chỉ có thể là Nguỵ Tông Thao đưa tới.
Cô cười cười, quay đầu nói: “Tôi không có quen bạn trai mới, anh ấy chính là người đã đe doạ cô, hơn nữa…” Cô cười đến rạng rỡ: “Bạn là tiếp viên trong sòng bài của anh ấy. Anh ấy chính là ông chủ của Thế giới giải trí.”
Âm thanh líu ríu rốt cuộc ngưng lại, cô ta sợ ngây người.
Ngày hôm sau Dư Y mang theo người phụ nữ lại bắt đầu líu ríu đi làm. Trong lòng cô hớn hở, thường xuyên nhìn đồng hồ, nhìn chằm chằm điện thoại di động chờ nó vang lên. Quản lý đột nhiên tìm cô, nói: “Đến phòng khách quý ở lầu bốn giúp đỡ, không đủ nhân viên.”
Bên trong phòng khách quý ở lầu bốn đang tiến hành một ván bài. Có năm người ngồi ở bàn, bên trong chỉ có âm thanh của người chia bài đang chia bài. Cửa lớn mở ra, có người phục vụ bưng rượu tiến vào. Lý Tinh Truyền nhìn về phía Dư Y đang chậm rãi đến gần, sờ soạng bài tú lơ khơ ở trong tay một chút, khóe miệng cong lên.
Bọn họ đang chơi bài tú lơ khơ, trên bàn đánh bài có một đống lớn thẻ bài, khách đánh bài khác nhau đến từ Châu Âu và Hàn Quốc, bọn họ cùng dùng tiếng Anh để đối thoại.
Lý Tinh Truyền mở bài tú lơ khơ ở trong tay ra, cười nói: “Vận may của tôi đã đến.” Anh ta hé ra bốn, hé ra năm, chín điểm là lớn nhất. Thẻ đánh bài được đưa đến đầu này của Lý Tinh Truyền. Lúc này Lý Tinh Truyền mới nói với Dư Y: “Không bằng cô Dư ngồi vào bên cạnh tôi đi, tôi đã thua ba ván rồi, cô ở gần thì tôi liền thắng!”
Dư Y bưng ly rượu tới cho vài người khách đánh bài khác, nhìn thấy mấy người đều có nữ tiếp viên xinh đẹp ngồi ở bên cạnh, chỉ có bên cạnh Lý Tinh Truyền là không có người ngồi. Cô đi qua, đưa ly rượu đến tay Lý Tinh Truyền rồi cười nói: “Thật xin lỗi anh, sòng bạc không cho phép nhân viên phục vụ lười biếng trong giờ làm việc.”
Lý Tinh Truyền nhướng mày, cười nói: “Xem ra là ông chủ của cô rất khắc nghiệt với nhân viên.”
Một ván bài mới lại bắt đầu. Dư Y đi đến đứng ở một góc, chờ những người này sai khiến bất cứ lúc nào. Không biết bọn họ còn muốn đánh bao lâu, cô đã bỏ lỡ khoảng thời gian điện thoại của Nguỵ Tông Thao.
Khi rời đi, anh ta nói với Dư Y: “Nếu có cơ hội thì xin mời cô Dư ăn cơm, cảm ơn cô mang đến vận may cho tôi.”
Câu nói ngoài miệng này được nói rất khách sáo, Dư Y cũng không để ở trong lòng. Cô chỉ có chút tò mò với con người Lý Tinh Truỳên này, không biết anh ta có quen biết với Nguỵ Tông Thao hay không?
Cô vừa băn khoăn vừa đi về quầy bar. Đúng lúc cô nhìn thấy Ngô Văn Ngọc đứng ở trong quầy bar nói chuyện phiếm với người khác. Cô ta đắc ý liếc nhìn Dư Y một cái, cười nói: “Trong văn phòng có một mặt tường đều là kính, tôi nhìn xuống dưới lầu thì trái tim đập bùm bùm, lần đầu tiên tôi phát hiện ra sòng bạc của chúng ta lại lớn như vậy. Anh Nguỵ rất có nam tính, lúc anh ấy không nói thì rất doạ người, một khi mở miệng thì giọng nói rất trầm. Tôi thấy anh ta là một người có nam tính nhất!”
Đồng nghiệp đùa giỡn: “Lần sau tôi cũng muốn đi, lần sau phải đưa rượu đi thì nên đến phiên tôi!”
Ngô Văn Ngọc ý nói: “Tôi thì không sao cả, chỉ sợ có người tự cho là đúng, thích biểu lộ bất mãn, chúng ta đấu không lại người ta đâu!”
Bỗng nhiên “ầm” một tiếng, Ngô Văn Ngọc và đồng nghiệp sợ tới mức run lên. Cái khay trên quầy bar cùng với các ly rượu còn ở trên đó đang run rẩy, như là động đất vừa xảy ra.
Dư Y nói: “Buổi sáng tôi nhìn thấy một con gián, chưa có bắt được nó, mấy người có thấy không?”
Đồng nghiệp giật mình: “Có con gián? Trời ơi, phải tìm cách tìm bắt nó mới được!”
Ngô Văn Ngọc cười nhạo: “Bây giờ đi đâu tìm? Có người cố ý thả con gián chạy, muốn cho chúng ta đều nâng tủ ly và bàn lên sao?”
Dư Y dựa vào quầy bar, cười như không cười: “Tôi thật không phải cố ý. Gián là loại côn trùng có kẽ hở liền chui vào, đề phòng mấy cũng có sơ xuất, bất quá nó chui kẽ hở cũng không có gì gọi là, nó chỉ thích hợp với rác rưởi. Vệ sinh nơi này của chúng ta rất tốt, không thích hợp với bọn chúng.”
Dư Y chỉ gà mắng chó, người ngu ngốc cũng có thể nghe hiểu được. Ngô Văn Ngọc tức giận, lần đầu tiên nhìn thấy Dư Y phản kích, cô ta trợn trừng mắt không thể tưởng tượng nổi, chỉ vào Dư Y giận dữ nói: “Cô nói cái gì, có gan thì lập lại lần nữa, ai là con