Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342035

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2035 lượt.

a đi ngủ. Cuộc sống trở nên có quy luật, cũng không có người giống như quỷ chết đói quấn quít ở trên thân thể của cô nữa, khiến cho cô không thể ngủ ngon.
Ngày thứ ba là ngày Nguỵ Tông Thao chính thức gia nhập ban quản trị của tập đoàn Vĩnh Tân, anh vẫn chưa có trở về. Dư Y nhịn không được, hỏi: “Rốt cuộc là mấy hôm nay anh ấy đang làm cái gì vậy?”
A Thành chỉ nói: “Bận rộn.”
Nguỵ Tông Thao còn có thể bận rộn cái gì. Anh vẫn luôn ở Hong Kong, đóng vai cháu nội ngoan ở bên cạnh ông lão Nguỵ. Truyền thông lại đưa tin về bệnh tình của ông lão Nguỵ. Dư Y nhìn thấy tin tức về tập đoàn Vĩnh Tân ở trên mạng – chỉ đơn giản là người con ruột khiến cho cha tức đến bị bệnh, người cháu nội hầu hạ ở cạnh giường. Cán cân dường như nghiêng về phía Nguỵ Tông Thao.
Khi đó Nguỵ Tông Thao đã đến tập đoàn Vĩnh Tân. Cửa chính của phòng hội nghị ở lầu hai mươi bảy mở rộng, toàn bộ thành viên của hội đồng quản trị đã vào ngồi, bao gồm cả người mà hai ngày qua không ngừng bị oanh tạc cùng chỉ trích – chủ tịch hội đồng quản trị Nguỵ Khải Nguyên.
Ông lão Nguỵ là cổ đông lớn nhất của tập đoàn Vĩnh Tân, vốn còn có thể miễn cưỡng đến tham dự hội nghị. Đáng tiếc là lần này thân thể vừa bị suy sụp lần nữa, ông ta chỉ có thể uỷ quyền cho tâm phúc đến.
Ở trong phòng hội nghị, mọi người im hơi lặng tiếng. Các vị thành viên lâu năm phát biểu ý kiến trước, đầu tiên là tổng kết thành tích một năm nay của tập đoàn, những sách lược đầu tư sai lầm, cổ phiếu tụt giá nghiêm trọng, liên tiếp bị thiệt hại nặng, bây giờ lại gây ra tai tiếng bằng cấp giả. Rốt cuộc Vĩnh Tân không thể nào quay trở lại cảnh tượng hưng thịnh, các thành viên cũ vô cùng đau lòng.
Nguỵ Khải Nguyên điềm tĩnh ngồi khoanh tay không nói, từ đầu đến cuối mặc cho người khác chỉ trích phê bình, không giải thích cái gì cả.
Mấy ngày nay cũng không thấy ông ta tiều tuỵ, gặp chuyện như thế này nhưng vẫn có một bộ dáng hăm hở như trước, đối mặt với truyền thông thì có thái độ thả lỏng, giống như mình không phải là người có liên quan.
Hiện giờ ông ta hơi cúi đầu, như là đang sám hối. Một số thành viên lâu năm đã từng nhìn thấy ông ta lớn lên cũng không nỡ lòng nói nặng, cuối cùng thì quẳng tài liệu lên trên bàn, thở dài nói: “Trước tiên chúng ta không nói tới việc này, mà là nói về chuyện A Tông gia nhập hội đồng quản trị.”
Nguỵ Tông Thao bị mọi người vứt ở một bên nửa tiếng đồng hồ, không có việc gì nên nghịch điện thoại di động, sau khi nghe vậy thì rốt cuộc buông điện thoại di động xuống.
Bọn họ bảo Nguỵ Khải Nguyên trước hết phải giữ gìn đại cuộc, chức chủ tịch có bị bãi bỏ hay không thì sau này sẽ bàn.
Rốt cuộc Nguỵ Khải Nguyên ngẩng đầu, chậm rãi đứng lên, đảo mắt qua mọi người đang ngồi, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở trên người Nguỵ Tông Thao đang mang vẻ mặt thích thú, cười nói: “Trước khi biểu quyết, tôi muốn hỏi rõ ràng một chuyện. A Tông…”
Mọi người có chút kinh ngạc, ánh mắt đều hướng về phía hai người, nghe thấy Nguỵ Khải Nguyên nói: “Anh nói anh lớn lên ở Trung Quốc, ở đây đi học cho tới khi tốt nghiệp đại học, hai mươi bảy tuổi thì gây dựng sự nghiệp, hiện tại mở một công ty nhỏ. Tôi nói không có gì sai chứ?”
Ban đầu Nguỵ Tông Thao trầm mặc, sau lại cười nhạt: “Đúng vậy.”
Nguỵ Khải Nguyên cười châm biếm, đưa mắt ra hiệu cho trợ lý ở bên cạnh. Đối phương lập tức bưng ra một xấp tài liệu, phân phát đến tay các thành viên của hội đồng quản trị, phần tài liệu cuối cùng thì đưa tới trước mặt Nguỵ Tông Thao. Nguỵ Khải Nguyên mới nói tiếp: “Trước mười hai tuổi, Nguỵ Tông Thao sinh sống tại nông thôn Trử Huyền, thành phố Dụ Thanh. Sau mười hai tuổi thì di dân sang Singapore. Mười tám tuổi thì đánh lộn đả thương người bị ngồi tù. Hai mươi tuổi thì lừa đảo, không đủ chứng cớ nên được phóng thích. Hai mươi mốt tuổi thì mở sòng bài ngầm ở Singapore, nơi đó có tên là Cổ Hoặc Tử, tụ tập người thành lập sòng bài phi pháp, mọi chuyện sống mái trong giới xã hội đen đều tham dự. Hai mươi bảy tuổi về nước, thành lập công ty mậu dịch ở thành phố Dụ Thanh, rửa tiền phi pháp cho xã hội đen. Nếu các vị không tin thì có thể điều tra sổ sách công ty của anh ta. Công ty được sáng lập tới nay không có lợi nhuận, tài chính luôn luôn cực kỳ không cố định, anh ta làm như thế nào có tiền!”
“Bịch” một tiếng, tài liệu ông ta đang cầm ở trong tay bị ném mạnh về phía Nguỵ Tông Thao. Cuối cùng tài liệu bị phân tán ra, rơi xuống ở trên bàn, trên tờ giấy trắng hạng nhất dùng chữ to để trình bày, hình ảnh của sòng bài ngầm, hình ảnh đánh nhau với xã hội đen sau đó bị truyền thông ở địa phương chụp được, toàn bộ rớt ra, rơi lả tả trước mắt mọi người.
Toàn bộ trong phòng họp ồ lên, tất cả mọi người đang cúi đầu lật xem tài liệu ở trong tay. Nguỵ Khải Nguyên ở ngay tại chỗ, nói: “Nửa năm trước anh trở về, sở dĩ có thể mở công ty mà không có trở ngại gì, tiêu huỷ mọi chứng cớ tới lui khiến cho chúng tôi không thể nào tra ra, đều là bởi vì anh hối lộ quan lớn của chính phủ.” Ông ta nhìn mọi người, lạnh lùng nói: “Mọi người còn nhớ rõ hay không, năm năm trước ở thành p


Old school Swatch Watches