Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1342031
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2031 lượt.
lấy búa nện, “bang bang bang”, vừa ầm ĩ vừa đau đớn. Vì vậy nên anh rốt cuộc nhịn không được, lập tức tìm người đi điều tra thân phận của Nguỵ Tông Thao. Kết quả điều tra chẳng qua chỉ là một đứa con riêng, không quyền không thế, sao Dư Y lại để ý?
Thế nhưng hiện tại, Dư Y lại ngồi trên đùi của đối phương một lần nữa. Hương vị của cô nhất định là rất tốt, nhưng anh chưa từng được thưởng thức qua.
Anh nhớ là khi Dư Y học đại học năm nhất, anh đã thuê cho cô một phòng trọ ở bên ngoài trường. Dư Y kháng cự rất gay gắt, sau đó mẹ của cô đã ra mặt, cô mới không tình nguyện vào ở.
Anh dọn đến sát vách của cô, hai người chỉ cách nhau một bức tường. Khi đó Dư Y vẫn còn tuổi ham chơi, không có cảm giác yêu đương, nhìn thấy người theo đuổi thì khó chịu, không có hứng thú đối với ai cả. Trần Chi Nghị không gấp gáp, mỗi ngày đều ở bên cạnh cô, khi rãnh thì mỗi ngày nấu cơm chờ cô về, cuối tuần lái xe đưa cô về nhà. Dư Y đe doạ anh: “Tôi sợ mẹ tôi làm phiền tôi. Nếu anh có ý nghĩ gì lệch lạc thì tôi sẽ cho anh biết tay!” Dáng vẻ lạnh lùng hung dữ, nhưng không có chút sức uy hiếp nào. Trần Chi Nghị càng nhìn càng thích, mỗi ngày đều tưởng tượng ở cách vách cô đang làm gì, có lẽ đang ăn gì, có lẽ đang coi ti vi hoặc là đang tắm rửa. Anh thường xuyên miệng đắng lưỡi khô, người đàn ông đang ở độ tuổi không thể khống chế dục vọng, anh tưởng tượng Dư Y như là người yêu, sau đó thấy cô thì ánh mắt càng thêm nóng bỏng. Khoảng thời gian đó Dư Y luôn xa lánh anh như là rắn rết, cô rất mẫn cảm, đã sớm thấy rõ được nguy hiểm.
Về sau bệnh đau đầu của mẹ cô bị phát tác, cột sống cũng không khoẻ. Trần Chi Nghị mời một người quen thân với gia đình anh đến chữa trị, rồi suốt ngày chăm sóc từ đầu đến cuối, việc vặt lớn nhỏ trong nhà đều có anh giúp đỡ. Dư Y không có cách nào tránh né anh nữa, hỏi anh: “Rốt cuộc thì anh thích tôi cái gì?”
Câu hỏi này rất bình thường, Trần Chi Nghị lại không trả lời được, nhưng anh rất say mê Dư Y. Lần đầu tiên nhìn thấy cô là khi cô mới mười lăm mười sáu tuổi, Trần Chi Nghị coi cô như là một đứa trẻ. Nhưng trong nháy mắt thì đứa trẻ này đã trưởng thành, mỗi cái nhăn mày, mỗi nụ cười đều mê người đến thế. Anh không thể khống chế được dục vọng muốn có cô, loại dục vọng này ngày càng mãnh liệt.
Dư Y hỏi vấn đề này, không có được đáp án. Sau đó cô cũng không mâu thuẫn với Trần Chi Nghị như lúc trước nữa. Lúc đó hai người chung sống hoà hợp ấm áp, nhưng mà trạng thái càng giống như anh em, cái này không phải là mục đích của Trần Chi Nghị.
Dư Y năm lần bảy lượt cự tuyệt, Trần Chi Nghị từng bước ép sát, có một lần anh rốt cuộc không khống chế được, đã ấn cô vào trên tường để hôn. Dư Y hét lên: “Anh lấy tư cách gì mà đụng vào tôi!”
Trần Chi Nghị không dám làm cô bị thương, sau khi buông ra liền bị hai cái tát tay. Bàn tay nhỏ nhắn thật là mềm mại, tát vào mặt cũng không đau một chút nào. Anh nghĩ tính tình của Dư Y thật là hung dữ, cũng chỉ có anh mới có thể chịu đựng được cô nhiều năm như vậy. Chỉ vài năm nữa là cuối cùng anh có thể được như mình thường mong muốn. Nhưng mà đời luôn luôn có nhiều biến cố, anh trở tay không kịp.
Mà hiện giờ, Dư Y còn đang ở trong lòng của người đó, ngoan ngoãn để người ta hôn. Miệng của cô có mùi vị gì? Dáng vẻ của cô ở trên giường như thế nào? Cô nhất định là có thể khiến cho người ta điên cuồng. Trần Chi Nghị muốn tay không xé xác Nguỵ Tông Thao!
Quả thật Dư Y có thể khiến cho người ta điên cuồng. Khi trở về phòng ngủ cô quan sát tỉ mỉ những thương tích trên người của Nguỵ Tông Thao – trước ngực sau lưng đều có, dấu vết thật nhạt, có một số thương tích tương đối dài, cô đoán là vì lưỡi dao. Những vết thương này bị gây ra ở trên người anh như thế nào, cô giống như là một bác sĩ đang cho ra đánh giá: “Chắc là có hơn mười năm, y thuật của tôi không tới nơi tới chốn, nhìn không ra phân loại những vết thương này, anh đã từng đánh lộn mấy lần?”
Nguỵ Tông Thao phì cười, không thể ngờ rằng cô lại có thể phân tâm ở trong thời điểm như thế này, thấp giọng trả lời: “Không nhớ rõ, có hai lần từng bị người khiêng vào phòng cấp cứu, mạng rất lớn, diêm vương không nhận tôi!” Nói xong anh không để cho Dư Y có cơ hội để phân tâm nữa.
Chuyện trong hội nghị cổ đông dường như không có ảnh hưởng gì đến Nguỵ Tông Thao. Anh nhàn rỗi ở nhà, giống như là trở về những ngày ở Nho An Đường – ăn cơm, xem tin tức, tản bộ ở trong vườn. Cái bất đồng duy nhất so với lúc ở Nho An Đường là ban đêm anh không ngủ một mình, có thêm một hơi thở nhỏ bé cùng ngủ ở bên cạnh anh, như là một con thú con nhỏ. Tựa như nếu anh nghiêng người một cái thì sẽ đè hỏng cô. Mặt Nguỵ Tông Thao không chút thay đổi, trong đêm tối đen như mực, anh nhẹ nhàng vuốt ve Dư Y, có chút đăm chiêu.
Hội nghị cổ đông bị kết thúc bất ngờ, truyền thông không có được những tin tức liên quan gì, chỉ đưa tin hội nghị đột nhiên gián đoạn, suy đoán là có thể bệnh tình của ông lão Nguỵ có biến đổi.
Lúc này ông lão Nguỵ nằm ở bệnh viện, thân thể tuy rằng yếu, nhưng còn có thể nói chuyện và rất minh mẫn.
Ba ngày