Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342030

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2030 lượt.

nh như vậy.
Lần đầu tiên Nguỵ Khải Nguyên phát hiện ra thật sự không thể coi thường Nguỵ Tông Thao. Cho dù là anh ta gán cho ông tội danh bắn anh ta bị thương, hoặc là anh ta tính kế hãm hại lần này – nhưng lại làm cho ông không tìm ra được chứng cớ phản bác gì cả, cũng không phát hiện ra một nửa manh mối để lại.
Ông ta tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, đèn đỏ ở phía trước sáng lên, ông ta dừng xe lại ngay lập tức. Tiếng thắng xe chói tai xẹt qua màng nhĩ, ông ta rốt cuộc nhớ tới một người.
Cái người có được thẻ tín dụng của Nguỵ Tông Thao, người con gái xinh đẹp từ trên trời rơi xuống!






Trong ấn tượng của Nguỵ Khải Nguyên, bên cạnh Nguỵ Tông Thao chưa bao giờ xuất hiện phụ nữ. Nhưng từ khi anh ta trở về từ Nho An Đường, bên cạnh lại có thêm một Dư Y. Hai người luôn luôn ở chung với nhau, nếu Nguỵ Tông Thao có bí mật gì, nhất định là không thể giấu giếm được.
Nguỵ Khải Nguyên càng nghĩ càng khẳng định là lai lịch của Nguỵ Tông Thao không đơn giản. Ông ta bắt đầu suy nghĩ kỹ hơn, sau đó ông ta đột nhiên nhớ tới bài post công bố thân phận của Nguỵ Tông Thao trước đó, lập tức kêu người đi điều tra người đăng bài post đó, rồi lại phái người đi Singapore tiếp tục điều tra, nhất thiết không thể bỏ qua bất cứ đầu mối gì.
Chuyện Nguỵ Tông Thao gia nhập hội đồng quản trị biến đổi bất ngờ. Bây giờ chứng cứ đã được bày ra trước mặt, chứng minh được sự trong sạch của anh. Ngày hôm sau Nguỵ Tinh Lâm liền gọi điện thoại tới, nói: “Trước hết, cháu ở nhà nghỉ ngơi vài ngày, chờ tôi thông báo rồi tới tập đoàn. Gần đây có nhiều chuyện, trước tiên chúng tôi phải giải quyết chuyện Nguỵ Khải Nguyên dùng bằng cấp giả. Bước đầu suy đoán, có lẽ hội nghị cổ đông phải kéo dài đến tháng sau. Trước tiên tôi sẽ bàn bạc với các thành viên lâu năm, tuần này trước hết cháu hãy đến công ty để làm quen với môi trường.”
Nói xong chuyện công, Nguỵ Tinh Lâm dừng một chút rồi nói: “Lần này Nguỵ Khải Nguyên thật sự chọc giận ông nội. Ngày hôm qua anh ta tới bệnh viện, ông nội cậu nhất quyết không chịu gặp anh ta. Cho nên lần này là cơ hội hiếm có, cháu có thời gian thì tới chơi với ông nội.”
Nguỵ Tông Thao nghe điện thoại xong, ném di động qua một bên, kéo Dư Y đang định rời giường lại, nói: “Ngủ tiếp một chút nữa.”
Cô tuỳ tiện mở diễn đàn thứ hai ra nhìn một chút bài post mà cô cực khổ đăng lên – tiết lộ thân phận của Nguỵ Tông Thao. Kết quả là đối phương thật dễ dàng hoá giải, còn thừa dịp tương kế tựu kế tạo ra cạm bẫy cho người khác. Dư Y có chút không thể tưởng tượng nổi, những lời tỏ tình khác thường lại hiện lên từng chút, cô cười cười, thoáng nhìn tin tức nêu lên ở phía dưới trang web, mở ra nhìn thoáng qua, cười thật vui vẻ.
Bài post yên lặng vài ngày, tối hôm qua lại có người muốn liên lạc với cô, thậm chí còn ám chỉ đến tiền thù lao khổng lồ.
Thật sự là ngu không ai bằng!
Lúc đó Nguỵ Tông Thao đang ở Hong Kong đóng vai cháu nội ngoan, ngồi ở trong phòng bệnh tẻ ngắt. Nguỵ Tinh Lâm hy vọng anh càng lạnh lùng càng tốt, ngàn vạn lần đừng để cha sinh ra nhiều cảm tình với anh, nhưng mà không thể quá mức lãnh đạm, vì thế muốn kêu anh làm chút chuyện, ví dụ như đỡ cha đi toilet.
Ông lão Nguỵ đã có thể xuống giường, chỉ là thân thể suy yếu, còn cần đến người đỡ. Sức lực Nguỵ Tông Thao rất lớn, vững vàng đỡ ông Nguỵ vào toilet. Sau khi đi vào, Nguỵ Tông Thao nói: “Con nhớ rõ lúc còn rất nhỏ, con cũng từng đỡ cha con như vậy.”
Ông lão Nguỵ ngẩn ra: “Cái gì?”
“Khi đó thân thể của cha con không khoẻ, tụi con còn ở nông thôn, con chỉ cao đến ngực của cha, phải thật cố hết sức mới nâng dậy được.”
Người con cả của ông Nguỵ – Nguỵ Khải Khai – hồi nhỏ đã bị bệnh nặng một trận, từ đó về sau thân thể vẫn luôn không được tốt. Có khoảng thời gian mâu thuẫn với gia đình ngày càng sâu, ông ta bỏ nhà trốn đi một hồi, cũng ngay lúc đó quen biết với mẹ của Nguỵ Tông Thao. Sau này vì nguyên nhân thân thể nên bất đắc dĩ phải trở về, bệnh tốt lên sau đó cứ hai ba ngày thì ra ngoài, mỗi lần đi là hơn nửa tháng, hoá ra là đi về nông thôn.
Ông lão Nguỵ run rẩy, nhận thấy bàn tay đang đỡ ông nắm thật chặt, lại nghe Nguỵ Tông Thao nói: “Bây giờ đỡ ông Nguỵ, con đã cao như thế này.”
Ông lão Nguỵ rốt cuộc không kiềm nén được nữa, một ông lão hơn tám mươi tuổi mà vành mắt cứ đỏ hoe lên. Sau khi đi toilet ra, ông kêu Nguỵ Tông Thao ở lại, trong giọng nói mang theo sự già nua cùng chờ mong: “Cháu kể cho ông chuyện của Khải Khai lúc ấy.”
Mấy ngày sau hôm đó, Nguỵ Tông Thao trở thành khách quen của bệnh viện, ra ra vào vào không có giới hạn thời gian. Ban đầu còn cần người đi vào thông báo, vài ngày sau đó vệ sĩ nhìn thấy anh đều cung kính gọi một tiếng “Tông thiếu gia”, ra vào rốt cuộc không còn bị ngăn cản, nhưng mà xưng hô này vẫn khiến cho khoé miệng của Trang Hữu Bách đi theo cùng có chút run rẩy. Buổi tối trở lại biệt thự, anh ta vào bếp nói chuyện phiếm với A Thành, nói: “Đã mười năm rồi không bị người ta kêu là ‘thiếu gia’, tôi thấy vẻ mặt c