Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342029

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2029 lượt.


Dư Y hít sâu một hơi, nắm chặt xí ngầu, hồi tưởng lại động tác tay vừa rồi của Nguỵ Tông Thao, xí ngầu hơi hơi nghiêng, chỉ cần ba phần sức lực, nhanh chóng ném, năm nút rơi xuống mặt bàn, vẫn còn hơi kém chút.
Nguỵ Tông Thao lại cầm xí ngầu lên, nhéo mặt của cô một cái, cười nói: “Dạy em một lần nữa.”
Anh bỏ xí ngầu vào trong tay cô, xoay cổ tay của cô điều chỉnh góc độ, phủ lên ngón tay của cô, điều chỉnh mặt xí ngầu ở trong tay, lúc này mới nói: “Ném.”
Dư Y dồn lực vào cổ tay, lập tức ném mạnh ra ngoài, nín thở nhìn xí ngầu đổi tới đổi lui cuối cùng thì ngừng lại, vừa vặn sáu nút ở phía trên, đây là Nguỵ Tông Thao dọn đường cho cô. Cô nghe thấy Nguỵ Tông Thao nói tiếp: “Tôi để cho Nguỵ Khải Nguyên tra được cái ông ta muốn tra. Hội nghị cổ đông chấm dứt, tôi để cho Nguỵ Tinh Lâm tra ra được càng nhiều chuyện. Hiện giờ hẳn là bọn họ đã ngả bài, thời gian rất vừa vặn, đây là khống chế. Tôi không chơi đùa, tôi gọi những cái này là đánh cược.”
Tôi không chơi đùa, tôi gọi những cái này là đánh cược.
Người đàn ông này bày mưu lập kế, coi đánh cược như mạng. Anh xem tất cả mọi người như là bộ bài, mà anh chính là người phụ trách chia bài. Dư Y chưa từng gặp qua người nào giống như anh vậy.
Cô xoay người, chủ động hôn lên, nghe thấy Nguỵ Tông Thao cười nhẹ ở bên môi của cô: “Em đã thích tôi rồi, Y Y.”
Buổi chiều, Nguỵ Tinh Lâm lại đến Hong Kong lần nữa, bước vào phòng bệnh, bên trong im lặng như tờ. Ông lão Nguỵ như là một nhà sư đang ngồi thiền, mặt trầm như nước, không nói tiếng nào, ngồi ngay ngắn ở đầu giường.
Nguỵ Tinh Lâm kêu một tiếng: “Ba.”
Ông lão Nguỵ cũng không để ý đến cô ta. Nguỵ Tinh Lâm hơi quýnh lên, lại kêu thêm hai tiếng “Ba ba”. Cô ta đi đến bên giường bệnh, hơi hơi cúi xuống, nói: “Ba, con biết con không có nghe lời của ba, không chịu nhịn xuống đem sự tình nói ra, khiến cho ba tức giận. Nhưng mà ba cũng nên công bằng một chút, chuyện anh hai dùng súng bắn A Tông bị thương, ba đã không cho tụi con nói ra, A Tông chỉ có thể nén giận, anh hai vẫn cứ vô tư. Bây giờ anh ấy lại muốn hãm hại A Tông, đá nó ra khỏi hội đồng quản trị, thậm chí đuổi ra khỏi nhà họ Nguỵ. Ba có thể chịu được, nhưng con không thể!”
Ông lão Nguỵ bỗng nhiên nhìn cô ta, lạnh lùng nói: “Cô và Khải Nguyên có gì khác nhau. Nó muốn Vĩnh Tân, chẳng lẽ cô không muốn? Cô hỏi bản thân mình một câu, cô đối với A Tông có mấy phần chân thật!”
Vành mắt của Nguỵ Tinh Lâm ửng đỏ, gân cổ nói: “Đúng vậy, con cũng muốn Vĩnh Tân, nhưng con biết ba sẽ không trao Vĩnh Tân cho con gái. Hiện tại con chỉ hy vọng trong tương lai A Tông có thể làm việc ở Vĩnh Tân, bất kể như thế nào nó cũng lương thiện hơn anh hai, chắc chắn sẽ chăm sóc cho ba người em gái của mình. Con và An Kiệt, tương lai của hai mẹ con cũng không sợ không có chỗ dựa.”
Cô ta nắm lấy tay của ông lão Nguỵ, nắm thật chặt: “Ba, con hy vọng thân thể của ba khoẻ mạnh, sống lâu trăm tuổi, có thể nhìn thấy An Kiệt lấy chồng trong tương lai, như vậy con cũng không sợ anh hai đối phó con. Nhưng mà ba biết rõ rằng một khi ba già đi, với tính tình của anh hai nhất định sẽ không dung mẹ con tụi con, còn có ba đứa con gái của anh cả. Tại sao ba có thể bất công như vậy? Anh ấy làm A Tông bị thương, ba không trách anh ấy, anh ấy dùng bằng cấp giả cũng không trách anh ấy. Thế nhưng bây giờ vẫn còn muốn che giấu cho anh ấy, anh cả ở trên trời cũng sẽ không tha thứ cho anh hai đã đối đãi với A Tông như vậy!”
Khúc đầu Nguỵ Tinh Lâm nói đến trời đất cảm động, một câu cuối cùng mới là mấu chốt. Ông lão Nguỵ vừa nghe được quả nhiên sắc mặt thay đổi ngay lập tức, sự áy náy cùng đau lòng khó có thể che dấu. Qua hồi lâu ông ta mới nắm lại tay của Nguỵ Tinh Lâm, như là đã già đi trong nháy mắt, khẽ yếu ớt gật đầu.
Lần này Nguỵ Khải Nguyên thất bại thảm hại, ông ta giận dữ không thể kềm chế được, chạy tới bệnh viện Hong Kong. Y tá nói ông lão Nguỵ không muốn gặp ông ta. Nguỵ Khải Nguyên chờ ở bên ngoài khoảng hai tiếng đồng hồ, cuối cùng ngay cả một vạt áo của cha cũng chưa nhìn thấy được, chỉ có thể tức giận quay về. Ông ta nhịn không được nên đã ở trong xe gọi điện thoại cho người dấu tên, giọng phẫn nộ nói: “Rốt cuộc anh là ai mà tính kế hãm hại tôi?”
Trần Chi Nghị uống một chút rượu, nghe thấy ông ta chất vấn như vậy cũng không sốt ruột, thong thả hỏi ông ta từ đầu đến cuối sự tình, ánh mắt của anh ta chợt ánh lên, hỏi: “Một Nguỵ Tông Thao khác?”
Anh ta dùng tất cả mọi quan hệ, tốn hết ba ngày mới tra ra tin tức, thế nhưng chỉ là “một Nguỵ Tông Thao khác”. Sắc mặt của Trần Chi Nghị trầm xuống, đi đến ban công nhìn ra biệt thự ở đằng xa, trong nhà đang mở đèn, không có một bóng người trong vườn.
Nguỵ Khải Nguyên lái xe trở về nhà, cơn thịnh nộ trước đó đã bị gió đêm thổi hơn nửa tiếng đồng hồ, rốt cuộc tỉnh táo lại.
Người dấu tên cũng không có tính kế ông ta, bởi vì tài liệu anh ta điều tra được cũng ăn khớp với nơi đó. Bây giờ bàn tay ở phía sau màn chỉ có thể là hai người Nguỵ Tông Thao và Nguỵ Tinh Lâm, mà Nguỵ Tinh Lâm tuyệt đối không có bản lĩ