Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1342237
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2237 lượt.
Tiền ở đâu ra… Rốt cuộc là ai?”
Nguỵ Tông Thao nhếch môi một cái, chậm rãi phủi âu phục: “Quên nói cho ông biết, tôi với ông Robin là quen biết cũ. Vài năm trước tôi và ông ta gặp nhau ở Singapore, để cho ông ta thắng một khoản tiền lớn trong sòng bạc. Hôm nay ông ta ký kết, mục đích chính là Singapore.”
Phủi quần áo xong, anh chuẩn bị rời đi: “Mà tôi, cái không thiếu nhất chính là tiền. Thế giới giải trí Singapore chính là sòng bạc lớn nhất Singapore, thật khéo, chủ nhân của nó là họ Nguỵ!”
Cửa phòng bệnh đóng lại, ngăn chận tất cả bí mật. Ánh đèn ở hành lang như ban ngày, một giây trước còn chìm trong bóng tối, giờ phút này lại thấy sáng choang, dường như đã có mấy đời.
Nguỵ Tông Thao mặt không chút thay đổi đứng ở cửa, mắt cụp xuống một lúc lâu, mới nói với vệ sĩ đứng chờ ở bên ngoài: “Kêu bác sĩ đến kiểm tra thân thể cho ông lão Nguỵ.” Nói xong cất bước rời đi, còn chưa đi tới thang máy thì thấy đầu kia hành lang có người vội vàng chạy tới. Chú Tuyền giơ di động, gấp rút chạy tới bên cạnh Nguỵ Tông Thao, nói: “Không thấy cô Dư.”
Giữa mùa hè, mọi vật dường như bốc hoả, nhiệt độ giống như là lửa đốt, cây cối và toà nhà cũng đều vặn vẹo biến dạng. Mặt đất dưới chân như là bị hấp nóng.
Một tay Dư Y cầm cà rem, một tay cầm bản đồ du lịch được mở ra, lưng đeo ba lô, mặc áo thun cùng quần sóoc đơn giản rẻ tiền, chân mang dép lê mát mẻ, đi đến bến tàu.
Giải quyết xong thủ tục lên tàu, Dư Y đếm tiền mặt còn thừa lại trong ví, hơi đau lòng. Cô nuốt một ngụm lớn cà rem, vừa cúi đầu nhét lại ví tiền vừa đi về phía du thuyền xa hoa. Mới vừa đi không tới vài bước, khoé miệng đột nhiên bị chạm một cái. Cô ngẩng mạnh đầu, thấy Trần Chi Nghị đang cầm khăn tay, trên khăn tay còn dính kem màu nâu, mỉm cười nói: “Tự mình lau?”
Người này quả nhiên là âm hồn không tan. Dư Y vô cùng hối hận.
Ba tháng trước, Dư Y còn đang ở trong biệt thự ở thành phố A, không lo ăn mặc ngủ nghỉ, áo đến giơ tay cơm đến há mồm. Đáng tiếc những ngày tốt đẹp đã bị cô dứt khoát phá huỷ.
Anh ta vẫn là hiểu Dư Y, biết trong lòng Dư Y mâu thuẫn, trước hết thay cô xoá đi một mối lo lắng. Dư Y châm biếm: “Anh thật là giả dối. Người mang ông đến là anh, người muốn ông đi cũng là anh!”
“Tôi chẳng qua là muốn cho em nhanh chóng rời khỏi nơi này.” Trần Chi Nghị mặt không đổi sắc: “Em vốn tính toán sẽ đi, tôi đã đợi em hai tháng, không muốn lại đợi nữa.”
Anh ta nuông chìu Dư Y, cho tới bây giờ cũng không nỡ bắt buộc cô làm gì, chỉ có để cho tự cô chủ động. Lần này cô rốt cuộc muốn rời khỏi, hơn nữa rơi vào lòng của anh. Trần Chi Nghị xiết chặt cánh tay, khó có thể đè nén xúc động.
Dư Y buồn bực kêu một tiếng, chống lại ngực anh ta, lập tức nói: “Mang tôi đi ra ngoài.”
Trần Chi Nghị cười cười, rốt cuộc buông cô ra.
Ở sân sau có cái bàn, vốn Dư Y đã tính là dùng cái bàn để trèo qua tường rào. Nhưng bây giờ có Trần Chi Nghị, ngược lại càng đỡ tốn sức.
Cô được Trần Chi Nghị nâng lên trên tường rào. Sau khi chờ cho Trần Chi Nghị nhảy ra ngoài tường trước thì cô mới nhảy xuống, lại một lần nữa lọt vào trong lòng Trần Chi Nghị. Cảm thấy cánh tay của đối phương lập tức xiết chặt, sắc mặt cô trầm xuống, nâng khuỷu tay lên tập kích thật mạnh vào màng tang của anh ta, một cú trúng ngay giữa. Trần Chi Nghị bị đau buông tay ra.
Chiêu thức phòng sói này hiệu quả rõ rệt. Cô ra tay vừa ác liệt, vị trí vừa chuẩn. Tiếc là Trần Chi Nghị làm cảnh sát mười năm, không phải là người bình thường. Dư Y mới vừa chạy không tới vài bước thì phía sau eo lập tức căng thẳng. Cô khẽ kêu một tiếng, nghe thấy Trần Chi Nghị nói: “Nhất Nhất, đừng chạy.”
Cô vừa quào vừa đạp anh ta, đem bàn tay ở bên hông quào thật mạnh ra vài vết máu. “Anh buông ra không? Cùng lắm thì tôi lại quay về biệt thự. Tôi lập tức gọi bọn họ lại đây!”
Trần Chi Nghị không dám đánh cuộc nên cứ để cho Dư Y chạy đi như vậy.
Trên người Dư Y không có bao nhiêu tiền mặt. Cô tuỳ tiện ngồi lên một chiếc xe đò, tìm một khách sạn rẻ tiền vào ở. Ngày hôm sau, bạn bè ở nước ngoài chuyển phần tiền trong tài khoản vào chi phiếu tới cho Dư Y. Dư Y gọi điện thoại ngỏ lời cảm ơn, còn nói: “Mình không rõ là sẽ có người đi tìm cậu hay không. Nếu có người tìm được cậu thì cậu hãy ăn ngay nói thật, không có vấn đề gì. Bọn họ sẽ không làm khó dễ cậu đâu.”
Nói chuyện điện thoại xong, Dư Y lấy ra một số tiền lớn mua một cái ba lô hàng hiệu, rồi mua thêm mấy bộ trang phục hè nhẹ nhàng và một đôi giày thể thao, lại một lần nữa tuỳ ý ngồi lên một chiếc xe đò. Khi ăn cơm tối, cô nhìn thấy trang báo của tin tức Hong Kong đã bị tập đoàn Vĩnh Tân chiếm giữ. Cô vừa xem bình luận trên báo vừa líu lưỡi không nói nên lời.
Tập đoàn Vĩnh Tân gặp phải nguy cơ trước nay chưa từng có. Giá cổ phiếu rớt xuống tận đáy thấp nhất trong bao nhiêu năm qua. Những đầu tư bất động sản liên tục xảy ra vấn đề.
Dư Y nhìn đến tin tức trên báo, khi Nguỵ Tông Thao trở thành cổ đông lớn nhất của tập đoàn Vĩnh Tân thì cô đã ở trong khách sạn