XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341982

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1982 lượt.

ăn mì ăn liền năm ngày trời, nghe thấy phóng viên ở trong ti vi nói: “Theo một nguồn tin cho biết, vào ba ngày trước Nguỵ Tông Thao đã rời khỏi đại lục. Công việc thu mua vẫn đều nhờ luật sư xử lý. Hiện giờ ông lão Nguỵ còn đang được điều trị ở bệnh viện. Ông ta vô cùng coi trọng Nguỵ Tông Thao…”
Dư Y cắn sợi mì, ngẩn người hồi lâu. Ngày hôm sau cô mua một vé máy bay, cho đến khi xuống máy bay cô mới nhíu mày, không biết là vì sao mình lại có mặt ở Cam-pu-chia.
Phnom Penh, Cam-pu-chia, là thành phố mà cô đã từng sinh sống hơn một tháng. Nguỵ Tông Thao nói cô là một cái hồ nước, nước mắt chảy không ngừng.
Dư Y cũng không hiểu được vì sao mình muốn rời đi. Rõ ràng là cô thật hưởng thụ mỗi ngày ở chung với Nguỵ Tông Thao – có bình thản cũng có tình cảm mãnh liệt, còn có nguy hiểm luôn luôn tới, mỗi lần lại đều có thể chuyển nguy thành an. Không ai có thể lợi hại hơn so với Nguỵ Tông Thao – ung dung thản nhiên không uổng phí một quân tốt, làm một đám những người đó không có sức phản kích, bọn họ liền phải đầu hàng.
Nhưng mà cô vẫn nhớ tới cha, mỗi lần nhớ tới đều không thể khống chế được cảm xúc. Cô từng nghĩ tám năm trước là duyên phận, nhưng té ra tám năm trước là số kiếp. Nếu từ đầu đến cuối đều không có Nguỵ Tông Thao thì thật là tốt biết bao, thời gian ba năm sẽ không đổi thành hối hận, bây giờ cô cũng sẽ không thấy mịt mù.
Có lữ khách chụp hình ở cái hồ lân cận, tình nhân kết thành từng đôi đôi. Cô không tự chủ được mà nhớ tới Nguỵ Tông Thao. Hai tháng nay thiếu chút nữa là cô biến thành chim hoàng yến, cảm giác bản thân không thể nắm được cảm xúc thật sự là không ổn. Thật ra cô cũng rất sợ hãi, sợ bản thân mình sẽ trở nên xa lạ, ý nghĩ rời đi cứ xuất hiện ở trong đầu như vậy. Nhưng mà bây giờ cô lại bắt đầu mơ hồ.
Hình như cô và Nguỵ Tông Thao còn chưa có chụp ảnh chung. Cô rốt cuộc nhìn không thấy mặt Nguỵ Tông Thao. Dư Y ngồi ở bên hồ cả ngày, sau khi trở về lại bắt đầu lên cơn sốt.
Dư Y nhận thấy được nhiệt độ cơ thể của mình bất thường. Nửa đêm cô không tìm được thuốc hạ sốt, vốn tính chờ đến rạng sáng thì ra ngoài. Nhưng mà cô đã đánh giá cao tình trạng thân thể của mình, giấc ngủ này đã ngủ đến một ngày một đêm, mở mắt lại là một mảnh tối đen. Nếu không có nhìn đến ngày hiển thị trong di động thì cô còn tưởng rằng thời gian bị chậm lại.
Cho đến khi cô tỉnh lại, ánh sáng trong phòng đã vô cùng đầy đủ. Bức màn không che được ánh nắng mặt trời mùa hè chói chan.
Cái trán ấm áp, có môi khẽ chạm vào. Dư Y đẩy anh ta ra, yếu ớt cả giận nói: “Trần Chi Nghị!”
Trần Chi Nghị dịu dàng nói: “Nhiệt độ đã hạ xuống một chút, bác sĩ mới vừa đi, em không còn quá đáng ngại, ngủ tiếp hai ngày là sẽ tốt lên.”
Dư Y đầu váng mắt hoa, tay không có sức lực, chỉ có thể mặc anh ta ôm vào trong ngực. Trần Chi Nghị thật đau lòng, nói: “Ngày hôm qua tôi không thấy em ra ngoài, phải nên phát hiện bất thường sớm một chút. Em nóng một ngày một đêm, thật tốt là bây giờ không có việc gì nữa. Nhất Nhất, trước kia em cũng chăm sóc cho mình như vậy sao?”
Mắt Dư Y nóng lên, môi khô khốc, nghe thấy giọng nói dịu dàng nhỏ nhẹ bên tai, bỗng nhiên cảm thấy mệt chết đi được. Cô hẳn là hơi yếu đuối, dù sao cô cũng là một cô gái được nuông chìu từ nhỏ. Mẹ đã nói tương lai muốn gả cô cho một người đàn ông yêu thương cô nhất, cục cưng nhà bà không thể chịu một chút tủi thân nào.
Nhưng mà hiện tại Dư Y cảm thấy tủi thân, làm thế nào mà cô lại biến thành một người năm năm không có nhà, vẫn không có chỗ dừng chân. Cô nhắm mắt lại, nhỏ giọng trả lời: “Tôi là bác sĩ, hiểu rõ…”
Trần Chi Nghị ôm lấy mặt của cô, thu vào trong đáy mắt tất cả vẻ tiều tuỵ của cô. Khoảng cách của anh ta thật gần, tầng tầng hít thở dán lên trên mặt Dư Y, nụ hôn sắp sửa áp xuống, chợt nghe Dư Y lạnh giọng nói: “Đựng chạm vào tôi.”
Rõ ràng là còn suy yếu như vậy, giọng nói lại cứng rắn lạnh như băng, bàn tay nho nhỏ đặt ở trên ngực Trần Chi Nghị. Trần Chi Nghị cười khẽ: “Em nhất định cho rằng tôi sợ em, cho nên mấy năm nay vẫn không lo ngại gì. Sau này em muốn đi đâu tôi đều cùng em, không bao giờ sẽ để em đi một mình nữa. Tôi sợ em lại biến mất tăm mất tích.”
Trần Chi Nghị vén tóc mai của cô ra sau tai, lộ ra cả khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, nói tiếp: “Nhưng mà Nhất Nhất, tôi không chạm vào em, em lại muốn để cho người khác chạm, làm sao bây giờ?” Anh ta cười cười, buông Dư Y ra, rốt cuộc vẫn không nỡ ức hiếp cô. Anh ta đặt cô ở trong tim, anh coi cô như là châu báu hiếm có, anh muốn cô cam tâm tình nguyện.
Sau khi Dư Y hết bệnh, rốt cuộc cũng không dứt ra được cái đuôi phía sau. Ba ngày hai bữa có thể nhìn thấy Trần Chi Nghị loáng thoáng ở trước mặt cô, mỗi lần đều như là ngẫu nhiên gặp. Trần Chi Nghị cũng không có quấy rầy cô, chỉ xa xa nhìn cô một mình chơi khắp mọi nơi. Có đôi khi anh ta không mời mà đến, cùng Dư Y ngồi chung một bàn ăn cơm, nói cho cô biết phong thổ bản xứ.
Dư Y thật phiền não.
Vào nửa tháng trước, Dư Y rốt cuộc tìm được cơ hội. Ở một quán bar cạnh bờ biển, có một người đàn ông xăm mình đến gần cô.